Nuốt lấy thân thể linh hồn, diệt tuyệt hết thảy, lấy hàng vạn sinh linh để sử dụng cho bản thân. Trong tiếng ầm ầm, lão già kia toàn thân sụp đổ, máu thịt kỳ lạ mà không hề tứ tán, mà lại nhanh chóng bốc cháy, trong phút chốc liền hóa thành tro bụi.
Sương mù từ bên trong thân thể sụp đổ của lão già tản ra, trong lúc nhúc nhích lộ ra thân ảnh Vương Lâm. Sắc mặt hắn hồng hào, trên mi tâm mơ hồ có một tia màu đen lượn lờ.
Sau khi hắn hiện thân không hề dừng lại, mà thân thể nhoáng một cái nhảy vào tu chân tinh này. Nhưng nơi hắn đi qua, hễ là tu sĩ đều bị sương đen chui vào cơ thể, trong tiếng kêu thê thảm thân thể héo rũ, máu thịt toàn thân tiêu tan bị Vương Lâm đi qua hấp thụ.
Một lát sau, trên toàn bộ tu chân tinh này, tất cả những tu sĩ ngoại giới gần như toàn bộ bị tiêu diệt, đám sương đen phát tán ra ở bên ngoài thân thể Vương Lâm ngợp trời, hình thành lửa ma. Hắn bay giữa không trung, tay tráu giơ lên hướng xuống mặt đất hung hăn tung một trảo - Trừu tinh hồn lực!
Ầm một tiếng, toàn bộ tu chân tinh này bắt đầu run lên. từng trận khí tức tang thương điên cuồng lao ra, giống như thức tỉnh sau một giấc ngủ sau.
Từng đạo khói trắng từ bên trong tu chân tinh không nhưng tản ra, bay thẳng đến tay trái của Vương Lâm. Ở trong tay hắn hình thành một đám khí như bông to bằng nắm tay.
Bên trong đám khói mờ ảo kia như là ẩn chứa tinh không.
Cầm đám khí tinh hồn này, đám sương đen quấn quanh thân thể Vương Lâm từng bước biến mất trên tu chân tinh này.
Bên trong tinh không, Vương Lâm dung nhập vào trong trời đất, hướng về phía trước bay đi như tên bắn. Trên đường hễ gặp phải tu chân tinh nào, hắn đều lập tức nhảy vào, sau khi nuốt lấy tinh hồn, dần dần bên ngoài thân thể Vương Lâm đã có bảy đám khí tinh hồn lơ lững.
Tiếng ầm ầm theo hắn tiến về phía trước vang lên kinh thiên, khí tức tang thương lại tràn ngập tinh không!
Dần dần, thương thế của nguyên thần hắn đã hồi phục, vết thương duy nhất trên toàn thân do Khai Thiên Phủ kia tạo thành vẫn đang rĩ máu tươi, ngoài ra, đã không còn đáng ngại.
Thậm chí miệng vết thương đó sau khi Vương Lâm cắn nuốt vô tận cũng đã có dấu hiệu khép lại, nhưng ở bên trong luôn có khí tức của Khai Thiên Phủ lượn lờ, khiến cho vết thương khép lại rất chậm.
- Không bức được khí tức của chiếc búa này ra, vết thương này sẽ rất lâu nữa mới có thể khép lại.
Trong lúc bay đi bên trong tinh không, trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, nhìn về phía tinh vực lấp lánh phía xa xa.
Muốn bức khí tức này ra, chỉ hấp thu máu thịt của những tu sĩ tầm thường ở giới ngoại cũng không thể được, chỉ có hấp thụ sức mạnh của Cổ Thần.ở bên trong Thái Cổ Tinh Thần này, nơi có sức mạnh của Cổ Thần, ta chỉ biết có một chỗ!
Đó chính là Nguyệt Tộc!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trong tiếng hừ lạnh thân thể hướng về phía hư không phía trước bước tới, cả người lập tức dịch chuyển đi, hướng về phía tinh vực chổ của Nguyệt Tộc trong trí nhớ phóng đi.