Mặt nàng không còn chút máu, cả người cực kỳ gầy yếu, dường như chỉ còn da bọc xương, hai mắt không còn bao nhiêu thần thái. Đột nhiên có một hư ảnh rất lớn giống như là tiên tử ầm ầm lao đến, thẳng đến nữ tử áo trắng kia.
Ngay khi tới gần, thanh trường kiếm trong tay nữ tử này va chạm với tiên ảnh đột nhiên xuất hiện kia. Tiếng ầm ầm chợt vang lên, nữ tử kia sắc mặt càng tái nhợt hơn, phun ra máu tươi, lao thẳng vào hư không ở chỗ sâu bên trong, tiên ảnh kia ở phía sau đuổi theo không bỏ.
Hư vô vặn vẹo run rẩy, rồi tan vỡ, đồng loạt tan rã, còn có dao động của thần thông còn sót lại kia. Trong mắt Vương Lâm trong khoảnh khắc này lộ ra một vẻ kích động cùng với vui mừng như điên cuồng!
- Lý Thiến Mai!
Nữ tử áo trắng kia mặc dù dung nhan biến đổi, gầy yếu hết sức, nhưng Vương Lâm liếc mắt là có thể nhận ra, nàng chính là Lý Thiến Mai.
Bộ dạng gầy yếu kia, khuôn mặt tái nhợt kia, như từng chiếc châm đâm vào tim Vương Lâm, khiến cho hắn đau nhức, thần niệm điên cuồng bộc phát ra, hóa thành một con sóng lớn ầm ầm xuyên thấu vào trong thân thể của Cửu U Long. Dưới sự kích thích này, Cửu U Long gầm nhẹ, hai đạo khí mạnh mẽ từ trong mũi nó phun ra, cả thân thể trong lúc run rẩy lại bay về phía trước.
Lúc này tốc độ của Cửu U Long nhanh hơn, lóe lên ở bên trong khe nứt màu tím này, tốc độ dường như có thể phá vỡ trời cao. Nhưng trong khi không ngừng xâm nhập, Cửu U Long kia lại càng run rẩy kịch liệt hơn, nhất là hồn phách dường như muốn tan vỡ.
Dường như nơi này chính là cấm địa của nó, là nơi nó không dám bước chân vào.
Không quá lâu sau, Cửu U Long kia lại rít gào lên thê lương, thân thể nó đã không còn bị thần niệm của Vương Lâm kích thích, đột nhiên dừng lại, trong lúc run rẩy cuống quít truyền ra tiếng kêu sợ hãi.
Một cảm giác lạnh như băng, dường như có một luồng khí tức tràn ngập bên trong thế giới màu tím này. Cửu U Long kia chính là sau khi phát hiện ra khí tức lạnh như băng này mới hoảng sợ như vậy, không để ý tới thần niệm của Vương Lâm, dừng thân mình lại.
Nó chẳng những không tiến lên nữa, ngược lại còn muốn lui về phía sau. Vương Lâm ánh mắt lóe lên, đứng dậy đang muốn bước ra, nhưng lập tức hắn biến sắc, giơ tay phải lên khẽ lật, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một ngọc bội. Ngọc bội này chính là mệnh hồn của Lý Thiến Mai.
Từng trận tiếng động rắc rắc chói tai vang lên, vết nứt trên ngọc bội lại lan rộng ra, mệnh hồn của Lý Thiến Mai bên trong lại suy yếu hơn, dường như tính mạng đang nguy kịch.
Trái tim Vương Lâm lập tức nhói lên, giống như có một người đánh một quyền vào ngực hắn, toàn thân hắn đột nhiên có một luồng khí tức đáng sợ tràn ngập, không để ý tới Cửu U Long đang run rẩy lui về phía sau, thân mình nhảy lên, hướng về chỗ sâu của khe nứt phía trước điên cuồng phóng đi.
Chỉ là đã không còn uy áp vương thú của Cửu U Long tràn ra, Vương Lâm vừa mới lao ra, lập tức bốn phía liền có tiếng thú rống vang lên kinh thiên, chỉ thấy những mãnh thú tồn tại bên trong thế giới màu tím này, ngay khi Vương Lâm rời khỏi Cửu U Long, ầm ầm lao tới.