Ánh mắt Vương Lâm đảo qua sáu trưởng lão của Vô Cực Tông phía dưới rồi thu lại huyết kiếm trên tay phải lóe lên xích quang, hóa thành một giọt máu đỏ tươi, rơi lên mi tâm của hắn, thấm vào thật sâu, dần dần biến mất.
Hắn vung tay phải lên, liền có một cơn gió lốc tràn ngập, cuốn lấy thân thể của lão bà áo trắng, biến mất khỏi tầm mắt của đám người Vô Cực Tông.
- Không biết đây là pháp khí do Cổ Thần cấp độ nào lấy tinh điểm để luyện thành, quả nhiên uy lực kinh thiên! Với thân thể của lục tinh Cổ Thần hiện giờ của ta cũng chỉ có thể phát huy ba thành công lực của kiếm này, nhưng chỉ cần ba thành cũng có thể chém chết bất kỳ tu sĩ đại thần thông Thiên Nhân Đệ Nhất Suy nào trên thế gian này!
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanhm trong cơn lốc ầm ầm, nhanh chóng bay đi bên trong tinh không. Lão bà áo trắng ở bên cạnh hắn sau khi nhìn thấy hết thảy mọi chuyện đã hoàn toàn ngây ra. Thực lực mà Vương Lâm thể hiện ra làm cho bà ta không thể tin được.
- Trong trận đánh với Thủy Đạo Tử lúc trước, ta đã bước được nửa bước vào Toái Niết, có thể nói đánh với tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy, nhưng cũng sẽ là một trận khổ chiến, muốn thẳng cũng phải trả giá, rất là gian nan.
Nhưng lúc này, ta vẫn chưa mở phong ấn hạn chế tu vi, chỉ lấy đệ nhất đạo thuật cảm ngộ được trong Đạo cảnh để bảo vệ toàn thân, cũng đủ để chiến tranh tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy. Còn đối với người đạt tới Thiên Nhân Đệ Nhị Suy, mặc dù không bằng, nhưng nếu có thêm pháp khí của Cổ Thần này, cũng có thể đánh một trận.
Tu sĩ Thiên Nhân Suy Kiếp, từ đệ nhất suy tới đệ ngũ suy chênh lệch nhau rất lớn, nếu mỗi một suy không thành, sẽ tử vong, nếu thành, sẽ có được sức mạnh khó có thể tưởng tượng được.
Đây chính là lấy sinh mạng để đổi lấy sức mạnh, nhưng rất khó có thể vượt qua.
- Nhưng nếu ta mở ra phong ấn, tu vi bạo tăng, ở ngoại giới mười năm, trong Đạo cảnh bên trong Thiên Nghịch ta cũng cảm ngộ đã lâu, như vậy một khi phong ấn mở ra, ta sẽ có hy vọng có thể một bước đạt tới Toái Niết trung kỳ. Nếu ta có thể đạt tới Toái Niết trung kỳ, Thiên Nhân Đệ Nhị Suy có lẽ cũng không phải là đối thủ của ta, ta có thể đối phó với tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tam Suy.
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang.
Hắn hiếm khi cảm nhận được sức mạnh của mình, sức mạnh này như thể hắn đã nắm trong tay, giống như đã nắm được cả đất trời, một sự tự tin tràn ngập trong lòng hắn.
- Mục tiêu của ta đó là đạt tới Đệ Tam Bộ, giết Thủy Đạo Tử, giết lão tổ của gia tộc thượng cổ ở La Thiên năm đó đã lừa gạt đường sống của ta!
Đệ Tam Bộ, đây là một sức mạnh kinh thiên động địa trong truyền thuyết, trong trận chiến với Thủy Đạo Tử lúc trước, đối với Vương Lâm mà nói cũng giống như là thần tiên thật sự, mỗi một lần nhớ đến đều có cảm giác như có một ngọn núi lớn đè xuống, phá hủy hết thảy, không thể phản kháng được.
Nhưng hiện giờ, theo tu vi của Vương Lâm không ngừng được đề cao, theo những cảm ngộ bên trong nghịch cảnh, hết thảy những cơ duyên này khiến cho những tu sĩ Đệ Tam Bộ trong mắt Vương Lâm đã bị giật đi tấm mạng che mặt thần bí, đã phá đi truyền thuyết hùng mạnh bất khả chiến bại, chỉ còn lại là những kẻ mà Vương Lâm muốn giết.