Trong tinh vực cấp sáu, trên một đại lục có một tòa truyền tống trận. Bên ngoài trận pháp này có hơn mười tu sĩ đang ngồi khoanh chân. Trong đó có một nam một nữ đang thấp giọng nói chuyện với nhau. Nữ tử thỉnh thoảng khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía nam tử bên người mang theo nét quyến rũ.
- Ta mới không thèm tin lời huynh. Lữ Tử Hạo có tu vi cao thâm như thế, có thể so với trưởng lão Tiên Âm Môn của chúng ta. Lại còn chuyện đại sư huynh tử vong. Nhân vật như vậy, Vô Cực Tông tất nhiên sẽ toàn lực bảo vệ, làm sao có thể chết như lời huynh nói chứ.
- Sư muội, những lời ta nói đều là sự thật. Lữ Tử Hạo nọ bởi vì đắc tội Thần Tông nên mười năm trước đã bị Thần Tông đuổi giết, mất mạng ở tinh vực cấp năm.
Nam tử cười nói.
- Lữ Tử Hạo này cũng có thể coi là kiêu hùng của Vân Hải chúng ta. Chỉ đáng tiếc là người này cuồng vọng tự đại, trêu chọc vào Thần Tông.
Nam tử này đang nói thì đột nhiên truyền tống trận bọn họ trông coi chợt phát ra ánh sáng chói mắt.
Tiếng nói nam tử này khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn.
- Không biết người nào ở tinh vực cấp dưới mở truyền tống trận.
Thần sắc nam tử cao ngạo. Hắn thân là đệ tử nội môn của Tiên Âm Môn, phụ trách trông coi truyền tống trận. Trước đây mỗi lần người của tinh vực cấp dưới tới đây đều phải đưa một ít tinh thạch cho người phụ trách trông coi truyền tống trận. Đây chính là quy củ của Vân Hải.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên ánh sáng từ truyền tống trận tăng mạnh, nhưng chi trong nháy mắt liền đạt tới đỉnh. Thiên địa ầm vang, phong vân biến sắc. Vô tận nguyên lực ầm ầm ngưng tụ lại, điên cuồng chảy vào trong truyền tống trận, khiến cho truyền tống trận này lập tức phát ra những tiếng động bất thường, sau đó xuất hiện những khe nứt.
Một cảnh tượng bất ngờ lập tức khiến cho hơn mười tu sĩ bên ngoài truyền tống trận săc mặt đại biến. Đám người này lập tức đứng dậy.
- Thật to gan, lại dám mãnh mẽ gia tốc. Một khi truyền tống trận này bị hủy diệt thì chẳng tông phái nào của tinh vực cấp dưới có thể chịu nổi trách nhiệm này! Ta muốn xem người của tông phái nào có thể cuồng vọng như vậy!
Nam tử vừa nói chuyện lúc nãy thần sắc âm trầm, tay phải vỗ vào túi trữ vật. Lập tức từ trong đó bay ra một thanh phi kiếm. Theo ngón tay phải hắn chỉ ra, phi kiếm này gào thét lao thẳng tới truyền tống trận.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi phi kiếm bay tới gần, từ trong truyền tống trận chợt bộc phát ra một tiếng ầm ầm vang kinh thiên động địa. Trong ầm vang đó, truyền tống trận lập tức sụp đổ, tỏa sáng chói mắt. Bên trong đó có hai thân ảnh lao ra, bay thẳng vào tinh không!
- Ngươi.
Nam tử vừa thi triển phi kiếm đó đang muốn nói nhưng lập tức ngừng lời. Hắn mơ hồ thấy được trong nháy mắt hai thân ảnh lao ra, nhận được tướng mạo của một người.
Chỉ liếc mắt một cái liền lập tức khiến cho thần sắc hắn đại biến!
- Lữ Tử Hạo!
Nam tử này năm đó cũng đã tận mắt nhìn thấy trận chiến tuyệt luân của Vương Lâm ở Vô Cực Tông, lại càng thấy cảnh tông chủ và đại trưởng lão tử vong.