Mấy chữ vô cùng đơn giản.
- Ta đi cứu nàng!
Đây là một loại quyết tâm, một loại kiên định, một quyết tâm không sợ chết vạn lần, vô cùng kiên nghị! Lão bà mặc bạch y nghe những lời này, từng chữ như sấm, từng lời như lệ, từng chữ như máu, là lạc ấn trong tâm thần Vương Lâm. Chỉ là lạc ấn này có màu đỏ như máu. Máu này không có sát khí mà chỉ có sự buồn bã và ấm áp.
Dường như có trăm vạn thiên lôi nổ ầm ầm bên tai Vương Lâm, khiến hắn dưới tiếng động vang trời này cả người đứng sững nơi đó. Một cảm giác đau đớn từ trong lòng truyền tới, truyền từ máu huyết toàn thân hắn, cũng truyền từ trong linh hồn hắn tới.
- Chàng đã đáp ứng ta sẽ tiễn ta.
Những lời nói trước khi ly biệt năm đó của Lý Thiến Mai như nỉ non bên tai Vương Lâm. Từ đầu đến cuối yêu cầu của nàng cũng không cao, chỉ muốn một lần đưa tiễn, một lần được nhìn thấy hắn mỉm cười, một lời chúc phúc, một ước định mà vĩnh viễn không quên nàng.
Nàng không cướp đoạt địa vị của Lý Mộ Uyển trong lòng Vương Lâm, chuyện chưa bao giờ muốn được thay thế Lý Mộ Uyển. Nàng chỉ nỗ lực muốn hoàn thành giấc mộng mơ hồ của kiếp trước.
Chỉ như thế thôi. nữ tử này, nữ tử tên Lý Thiến Mai này lại dùng phương thức của mình lặng lẽ nỗ lực. có lẽ nàng không như Lý Mộ Uyển chờ đợi hắn trong cô độc trăm năm, cũng không dùng phương pháp cực đoan như Liễu Mi xé nát trái tim hắn, nhưng nàng lại dùng phương thức này khiến Vương Lâm áy náy, khiến hắn không thể trả lại cho nàng mười năm đó, khiến cho trái tim Vương Lâm đau đớn.
- Nếu có một ngày ta qua đời, chàng phải nhớ kỹ những ngày chàng sống, có một nữ tử tên là Lý Thiến Mai, vụt qua đời chàng.
Lòi nói của Lý Thiến Mai ở Vô Cực Tông như vĩnh hằng, giờ đây đã khắc sâu vào trong lòng Vương Lâm.
- Nếu có một ngày ta không trở về. hy vọng chàng có thể nhớ kỹ.
Một nữ tử như vậy, mặc dù là đi rồi nhưng cũng nỗ lực không muốn để Vương Lâm biết. Nàng không muốn! Nếu như không có lão bà này đem hồn huyết tới thì Lý Thiến Mai cũng không muốn nói chuyện này ra. Nếu không có lão bà này ép hỏi chi tiết, hơn nữa sau khi thấy dung nhan tiều tụy của Lý Thiến Mai thì bà ta cũng không thể biết hết mọi chuyện.
Lý Thiến Mai không hy vọng Vương Lâm biết tất cả những chuyện mình làm, thấy áy náy với mình, cảm thấy thương xót mình, vì thế mà tiếp nhận mình. Chuyện như vậy nàng không muốn!
Nàng cũng không cầu có thể được cùng Vương Lâm sống tới đầu bạc răng long, sống tới vĩnh hằng. Nàng chỉ muốn một ngày nào đó, trong tinh không mờ mịt, Vương Lâm vẫn nhớ tới một nữ tử tên là Lý Thiến Mai.
Dù là nàng sống hay chết. chỉ thế. là đủ!
Nàng muốn cũng chỉ là khi người này cô độc, ngước nhìn lên sao trời. biết rằng có nàng giữa tinh không này. Dù là sinh tử ngăn cách, dù cách xa muôn trùng thì thế cũng đủ rồi.