Những chuyện này Vương Lâm đều không biết.
Lúc này hắn vừa cất bước vào trong cánh cửa thông thiên trong Thiên Nghịch liền bước vào trong thế giới kia. Nơi này là một mảng tinh không vô tận. Khoảng không gian này không có sương mù, chỉ có ánh sáng của tinh vân như ngọc tỏa ra cực đẹp.
Mảng tinh không này rất yên tĩnh, rất tĩnh lặng.
Và nó cũng rất xa lạ đối với Vương Lâm.
- Ngươi là người thứ ba. bước vào bên trong cánh cửa này.
Âm thanh nỉ non kia từ trong tinh không chậm rãi truyền ra. Ngay trong nháy mắt khi giọng nói này xuất hiện, lập tức trong tinh không đột nhiên có ánh sáng chói lòa bừng lên, trong tiếng ầm ầm một khối tinh thần bộc phát ra, ngưng tụ trước người Vương Lâm, hóa thành một dòng ánh sáng thật lớn.
- Vào đi. người thứ ba có duyên với ta.
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, trầm ngâm một chút, sau đó cất bước vào trong dòng ánh sáng nọ. Trong nháy mắt khi hắn tiến vào, hồn phách của hắn liền lập tức tiêu tán, khi xuất hiện thì trước mặt Vương Lâm đã làm bầu trời xanh thẳm và mặt đất màu đen.
Đây chính là bên trong cánh cửa thông thiên, trên mặt đất đen tràn ngập cỏ xanh. Từng cơn gió nhẹ thổi tới khiến cho cỏ xanh rung động lao xao.
Bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, giống như là nước biển bị đặt ngược lên đó vậy.
Phía trước hắn, trên mặt đất là một cái cây khổng lồ che trời. Cái cây này cao vô cùng, trên cây sắc xanh tràn ngập nhưng không che lấp nổi vô số những vết gãy vỡ.
Cái cây khổng lồ này đã mất đi hết thảy sinh cơ, đang giãy giụa, chậm rãi chết đi.
Vương Lâm nhìn cây đại thụ trước mặt, hít sâu một hơi.
- Đây là bổn mạng Niết Kiếp bảo vật của ta biến thành. Chỉ có thế ta mới có thể sống sót tới ngày hôm nay.
Tiếng nói nỉ non từ trong cây đại thụ truyền ra, vang vọng giữa trời đất.
Tâm thần Vương Lâm rung động, nhìn thân cây khổng lồ có thể sánh với Cổ Thần này.
- Ta đến từ Viễn Cổ Tiên Vực, tên là gì thì ta đã quên. Sau khi xuống nơi đây, thế nhân gọi ta là chủ nhân Phong giới hoặc Phong giới tôn sư. Trước ngươi đã có hai người tiến vào nơi này. Ta không biết tên của họ. Nhưng có thể tiến vào nơi này đó là có duyên với ta. Người thứ nhất tiến vào ta cho hắn đạo pháp tuyệt luân, cho hắn cảm ngộ của ta đối với thiên địa. Người thứ hai tiến vào ta cho hắn nửa thân thể quy tắc, khiến cho hắn có tư chất kinh thiên! Ngươi là người thứ ba tiến vào nơi này, ngươi muốn cái gì.
Vương Lâm trầm mặc, hồi lâu sau nhìn cây đạo thụ, chậm rãi nói:
- Thủy Đạo Tử là do ngươi bức lui?
- Nếu ngươi không có được ngọc bội năm đó đã tiêu tán của ta thì ta cũng không giúp ngươi. Nhưng ngươi đã tìm được ngọc bội, ta có thể thông qua ngọc bội đó thi triển lại một chút lực lượng còn lại. Tên đạo nô năm đó của ta, ta đã cho hắn ba cơ hội bất diệt, cuối cùng đã dùng hết, thế nên lúc đó mới ra tay.