Giấc mộng này rất sâu, khiến người ta chìm trong đó không phân biệt được đâu là thật, đâu là hư ảo. Trước mặt Vương Lâm là một đám sương mù dày đặc. Ở trong đám sương mù này có rất nhiều những vệt sáng chạy xen kẽ, nhanh chóng hiện lên.
Ở nơi này Vương Lâm chỉ như một hồn phách vô hình tồn tại, ở trong thế giới sương mù này chậm rãi bước đi, chậm rãi tiêu tán. Cho đến một ngày hồn phách hắn hoàn toàn biến mất, không bao giờ tồn tại nữa. Hắn rất lạnh. Cảm giác này ngày càng mãnh liệt, dần dần tràn ngập trong hồn phách hắn.
Hắn không biết đã đi bao lâu rồi. Ở nơi này không có ngày tháng, thời gian cũng như đọng lại, hoàn toàn bất đồng so với bên ngoài. Hắn tiến về phía trước, dần dần Vương Lâm phát hiện ra bên trong sương mù kia hóa ra lại ẩn chứa năm loại thiên địa nguyên lực: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Mà khiến hắn cảm thấy quen thuộc chính là ngũ hành nơi này toàn bộ khiến hắn cảm thấy thân thiết.
- Nơi này. chính là thế giới Thiên Nghịch.
Một tháng. hai tháng. ba tháng, cũng có thể là một năm, hai năm, ba năm. cũng không biết là đã qua bao năm tháng, hồn phách Vương Lâm vẫn chưa tiêu tán.
Dường như trong vô số năm tháng này, ở trong thế giới thiên nghịch này đều có một luồng sáng đỏ như máu từ bốn phương tám hướng xuyên thấu tới, xua tan đi giá lạnh của Vương Lâm, dần dần khiến hồn phách hắn dễ chịu, khiến bên ngoài hồn phách của hắn xuất hiện vẻ nửa trong suốt, nhìn ra hình dạng.
Vẻ mê man tràn ngập của Vương Lâm cũng nhờ huyết quang này mà dần dần biến mất. Hắn kinh ngạc nhìn bốn phía, chậm rãi nhớ lại rất nhiều chuyện, lại càng nhớ tới thế giới mà hai ngàn năm nay hắn đã chứng kiến.
- Ngũ hành nơi này là do mình sưu tầm.
Vương Lâm dần dần thoát khỏi mê man, thay vào đó là sự tỉnh táo. Sau khi hắn tỉnh lại, không ngờ lại phát hiện ra mình vẫn còn ở trong mộng.
Yên lặng cảm thụ bốn phía, Vương Lâm quay đầu nhìn lại, không biết bao năm tháng ở nơi này, hắn đã đi sâu vào trong thế giới Thiên Nghịch, không còn tìm thấy đường lối nữa.
Mặc dù là tìm được đường thì cũng không phải là đường ra. Hắn như là người bị nhốt vĩnh viễn ở nơi này vậy.
- Uyển Nhi cũng ở nơi này.
Vương Lâm đã có thói quen cô độc trong thiên địa. Do vật ở nơi này hắn cũng không thấy có gì không tốt.
- Chỉ là mình nhớ rõ ràng mình đã sụp đổ, sao giờ lại ở nơi này.
Vương Lâm nhíu mày, nhìn lại thân thể của mình, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở.
Hắn thấy được thân thể mình đang ở trạng thái nửa trong suốt, hoàn toàn là vẻ của hồn phách ngưng hình. Hắn lại càng thấy huyết quang ấm áp bốn phía xuất hiện, luôn dung nhập vào trong hồn phách của hắn, nuôi dưỡng hồn phách hắn, khiến cho hồn phách hắn thoát khỏi mê man, có thể ngưng hình.