Trước nay Phong Tiên giới chưa ngừng gió. Lúc này gió vẫn liên tục thét gào làm toàn bộ Phong giới bùng ra vẻ thê lương cực điểm.
Từng đàn Văn Thú gào thét phóng qua trong gió, chúng nó chính là chủ nhân duy nhất của Phong giới.
Sâu trong Phong giới, trên một mảng đại lục bay bổng có màu đỏ sậm như máu, mùi máu tanh bao phủ, trên bầu trời là rất nhiều Văn Thú, những luồng gió vang lên vù vù.
Luồng khí tức kỳ dị chậm rãi bùng lên ở một tượng đá nơi đây, nhưng cũng quỷ dị là Văn thú lại không chú ý giống như không có bất kỳ thứ gì tồn tại.
- Lão phu vất vả lắm mới có được một quân cờ, sao lại để cho Thủy Đạo Tử giết chết dễ dàng như vậy được?
Hai mắt tượng đá chợt lóe lên u quang rồi hừ lạnh một tiếng.
- Nhưng có điều nhờ vào hắn mà ta cũng biết được quân cờ này rốt cuộc có phải là Phong giới Tôn Lão kia chuyển thế hay không, hoặc là hạt châu Thiên Nghịch có phải ở trong tay hắn không!
Gió trong Phong Tiên giới ngày càng đậm, dưới những tiếng kêu gào nức nở có một luồng gió thổi ra ngoài khe nứt Phong giới rồi tiêu tán trong tinh không.
Vòng xoáy trên mi tâm Thủy Đạo Tử thôn phệ ba luồng sáng màu xanh, sau khi lão nhắm mắt lại một lát để hấp thu thì mở mắt ra, trong đồng tử có ba luồng sáng màu xanh, vàng và đỏ xoay tròn làm cho những kẻ nhìn thấy phải chấn động tâm thần.
Định Thần Thuật của Thủy Đạo Tử hoàn toàn khác biệt với Định Thân Thuật của Vương Lâm, lúc này định thiên địa giống như nơi đây chỉ còn mình lão tồn tại, tất cả mọi thứ còn lại đều đứng giữa không trung nhưng cũng quỷ dị là không tiêu tán. Tình cảnh này giống như chỉ cần đồng tử tóc trắng bùng ra một luồng đạo niệm thì tất cả đều phải ở đây vạn năm.
Trường thương Hắc Long do thuật Hô Phong hóa thành cũng đứng bất động giữa không trung, ngay cả những làn gió tịch diệt cũng ngừng lại phía trước một trượng.
Băng kiếm do tinh quang Hoán Vũ hóa thành cũng dừng lại giữa trời đất, từ xa nhìn lại giống như đang có một mảng băng bao quanh, những thanh băng kiếm trông cực kỳ kinh người.
Những chiến hồn vô tận do Tát Đậu Thành Binh hóa thành, ngay cả những chiến hồn mạnh mẽ như Hư Không Tử, Thiên Vận Tử cũng vẫn giữ nguyên động tác vừa rồi, vẫn không nhúc nhích.
Trước khi Vương Lâm phóng lên, dưới chân hắn xuất hiện rất nhiều núi lửa hư ảo, cũng có một vài ngọn núi bùng ra khói đen nồng nặc, có cả dung nham phóng ra. Nhưng lúc này khói đen bất động mà dung nham cũng ngừng chảy, tất cả đều đọng lại, kể cả Vương Lâm đang đạp chân trên một mảng khói đen trên hư không.
Trong tay Vương Lâm vẫn còn nắm chặt lấy Tam Xoa Kích.
- Lục Đạo Tam Trọng Tiên Thuật của Bạch Phàm Lôi giới, nếu tên Lữ Tử Hạo này học được Tam Trọng Thuật thì ta sẽ có chút khó khăn, dù hắn học được Âm Nguyệt Hữu Tình Thuật cực kỳ có danh tiếng năm xưa thì cũng có chút phiền phức. Nhưng trước mắt, ngoài Âm Nguyệt Hữu Tình thì tất cả những thứ khác đều là trò hề mà thôi.
Thủy Đạo Tử lắc đầu, lão cũng không đi đến Vương Lâm đang dừng lại giữa hư không mà tiến một bước xuống dưới đi đến bên cạnh Xạ Thần Xa do Lôi thú hóa thành.