Trong tinh không có một hình bóng cô độc, nàng mặc quần áo cũng sắc trắng, mái tóc màu xanh khẽ tung bay, phong thái cực kỳ tao nhã. Lúc này Lý Thiến Mai đang mang theo vẻ mê man và kiên định, nàng phóng đi như tên bắn về phía trước.
Trên mặt ngọc của Lý Thiến Mai đang vương những giọt lệ trong suốt, nàng khẽ cắn môi dưới, tốc độ càng lúc càng nhanh.
- Thế gian này có những chuyện không thể nào nói bằng đạo lý, cần phải cố chấp, dù có đáng hay không cũng phải làm.
Lý Thiến Mai khẽ than một tiếng đau thương và cay đắng, tốc độ của nàng lại nhanh hơn.
Trong tinh vực cấp chín, địa phương Thần Tông ở trên một tu chân tinh sương mù nồng nặc. Nơi đây có một trận pháp kéo dài liên tục, trung tâm trận pháp có một cung điện cực kỳ đẹp.
Mộc Băng Mi đang khoanh chân ngồi trong cung điện, nàng nhìn chằm chằm về phía trước, gương mặt xinh đẹp bùng lên vẻ lạnh lùng.
- Vì sao lại vây khốn ta?
- Mộc tỷ tỷ, mệnh sư khó cải, việc này tiểu muội cũng không thể hiểu, sư tôn muốn tỷ nhanh chóng hồi phục tu vi cho nên mới đưa ra hạ sách này.
Vương San San khoanh chân ngồi trong cung điện, nàng khẽ nhíu cặp mày đẹp rồi khẽ nói.
Mộc Băng Mi cũng trở nên trầm mặc, nàng nghĩ mãi mà không hiểu vì sao đại trưởng lão Thần Tông lại làm như vậy. Tất cả mọi chuyện vó vẻ cực kỳ quỷ dị, một loại cảm giác cực kỳ đau đớn bùng ra từ tận đáy lòng làm nàng không thể nào nhập định. Lúc này giống như có chuyện gì đó rất lớn đang xảy ra, hơn nữa chuyện này lại đổ ập lên đầu người có quen biết với nàng.
Lúc này Mộc Băng Mi cũng không biết Vương Lâm đang đứng giữa nguy cơ sinh tử khủng bố nhất trên đời, khó có thể nói rõ sống chết.
Nếu Mộc Băng Mi biết được tất cả mọi chuyện, nàng sẽ không ngồi yên như vậy.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Vương Lâm khoanh chân ngồi trên man hoang đại lục, nguyên thần trong cơ thể đã hóa thành một ngọn lửa khủng bố bùng lên hai đoạn Thiết kiếm, ngọn lửa đang liên tục bức bách vết máu trên thân kiếm.
Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ. Cho đến mười hai canh giờ.
Với tu vi Vương Lâm và hao tốn rất nhiều nguyên tinh, cuối cùng mới đánh bật ba phần vết máu trên thân Thiết kiếm ra. Ba phần vết máu màu đen hóa thành một giọt máu nhỏ như hạt đậu, giọt máu bùng ra một luồng khí tức cực kỳ quỷ dị và bay bổng trên nguyên thần Vương Lâm.
Vương Lâm ép ra ba phần vết máu trên thân Thiết kiếm đã là cực hạn, dù có cho hắn thêm nhiều thời gian cũng rất khó lấy ra được nhiều hơn. Nếu lúc này không phải toàn thân hắn đang bị bao phủ trong nguy cơ sinh tử điên cuồng thì chẳng thể nào ép vết máu trên thân kiếm ra được nhiều như vậy.
Say khi thu Thiết kiếm, thu Ngân Y nữ tử, Vương Lâm lại khoanh chân ngồi xuống nhập định để điều chỉnh khí tức trong cơ thể. Dần dần trái tim hắn đã trở nên cực kỳ thong thả, chỉ sau mỗi lần hít thở mới đập lên một lần.
Giống như quả tim đang khẽ đếm thời gian.
Thời gian liên tục chảy xuôi, hai canh giờ cuối cùng nhìn thấy rất thong thả nhưng tiến đến rất nhanh. Khoảnh khắc cuối cùng, Vương Lâm mở bừng mắt ra, hắn bình tĩnh nhìn lên tinh không.
Khoảnh khắc này sương mù trong tinh không đột nhiên vận chuyển dữ dội, mơ hồ có một luồng uy áp cực kỳ khủng bố từ trong sương mù chậm rãi truyền ra.
- Đến đây!
Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm khẽ co rút lại rất nhanh đã khôi phục lại như thường. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm lên bầu trời.
Khoảnh khắc khi luồng uy áp kinh thiên động địa truyền đến thì mặt đất lập tức trở nên run rẩy, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu tan vỡ. Lúc này tất cả sương mù đang bao phủ tinh vực cấp năm lập tức cuốn ngược trở lại.
Sương mù bùng lên như sóng dữ, những tiếng gầm rống bên trong càng trở nên dữ dội, hình như tất cả mãnh thú đang ẩn giấu trong sương mù đều trở nên hãi hùng.
Đúng lúc này, một vòng xoáy khổng lồ do sương mù hóa thành đột nhiên hiện ra ở cuối cùng tinh không trong ánh mắt Vương Lâm. Vòng xoáy này quét ngang phát ra những tiếng nổ ầm ầm, một cánh tay khổng lồ đột nhiên duỗi ra từ vòng xoáy rồi gào thét phóng về phía Vương Lâm.
Cánh tay này rất già cỗi, bên trên có rất nhiều nếp nhăn. Khoảnh khắc khi cánh tay già nua chụp đến Vương Lâm, thiên địa lập tức vang vọng những tiếng nổ khủng bố, giống như tất cả thiên địa chỉ vì một cánh tay mà xuất hiện dấu hiệu tan vỡ.
Lúc này nguyên lực thiên địa giống như bị một luồng lực lượng kỳ dị phong ấn lại, tất cả đều tránh đi, trong tinh vực này đã không còn chút nguyên lực nào.
Bàn tay không nhanh đến mức không thể tưởng, hầu như khoảnh khắc khi từ trong vòng xoáy thò ra đã lập tức đến đỉnh đầu Vương Lâm. Bàn tay hướng về phía hắn giống như một trảo bóp chết kiến hôi.
Không có bất kỳ lời nói nào, cũng không có bất kỳ câu hỏi nào, càng không có chút sinh cơ, bàn tay đã hàng lâm.
Tình cảnh này Vương Lâm đã từng được chứng kiến trong thế giới bảy màu, hình như Đệ Tam Bộ đều rất thích dùng phương pháp này để giết chết loại người giống như kiến hôi trong mắt họ.
Nhưng con kiến dù nhỏ cũng biết cắn người, cũng biết vùng vẫy. Cũng biết phản kháng huống hồ Vương Lâm chưa từng bao giờ nghĩ rằng mình là kiến hôi. Dù hắn có thật sự là kiến hôi cũng muốn nuốt trời diệt đất, cũng phải tràn đầy nghịch ý.
Khoảnh khắc khi cánh tay chộp tới, hai mắt Vương Lâm bùng lên vẻ điên cuồng. Hắn hừ lạnh một tiếng, thân thể trực tiếp phóng lên hóa thành lưu tinh phóng thẳng về phía bàn tay đang chộp đến.
- Đệ Tam Bộ cũng đừng hòng bắt ta phải khuất phục!
Chiến ý thiêu đốt trong lòng Vương Lâm, quy tắc tinh do ý cảnh hóa thành trên mi tâm điên cuồng xoay chuyển. Khoảnh khắc khi Vương Lâm phóng ra thì lập tức tiến đến sát bên bàn tay, một trảo chộp tới, hắn phát ra tiếng gầm rống kinh thiên động địa.