Thời gian giống như một thanh đao lấy mạng treo lơ lửng trên bầu trời, đao này đang dùng tốc độ cực nhanh chém về phía Vương Lâm, chỉ còn lại hai ngày.
Lúc này xung quanh Vương Lâm có gần trăm man hoang đại lục, những đại lục này xếp đặt theo một phương pháp cực kỳ quỷ dị, ẩn giấu một luồng lực lượng thiên địa, cũng ẩn giấu cả quy tắc.
Đặc biệt là tam đại cấm chế của Ngân Y Nữ Tử và Vương Lâm đã bao phủ tất cả đại lục, tam đại cấm chế dung hợp lại tạo thành một luồng cuồng phong này cũng không bùng phát ra mà bị Vương Lâm liên tục ép xuống, cuối cùng trăm man hoang đại lục được bày ra khắp bốn phía đã bị hắn dùng tam đại cấm chế luyện hóa thành một pháp bảo trận pháp khủng bố.
Năm xưa Viêm Lôi Tử mượn mảnh vỡ tiên giới luyện thành pháp bảo Thông Thiên, tuy lần này tài liệu trận pháp của Vương Lâm không bằng Viêm Lôi Tử ngày xưa nhưng trên mặt thần thông thì lại ngang nhau, thậm chí vì tam đại cấm chế mà còn mơ hồ sinh ra dấu hiệu vượt qua.
Hôm nay dù Viêm Lôi Tử chiến đấu với Vương Lâm cũng nhất định sẽ bại. Trăm man hoang đại lục bùng ra những luồng uy lực ầm ầm, nhưng khi Vương Lâm cố sức nén thì cấm chế ngưng tụ lại rồi dần dần được ẩn giấu. Hắn cũng không cuồng vọng cho rằng có thể che giấu những khí thế đã ngưng tụ. Khi Vương Lâm nén đến một mức độ nhất định thì thi triển sẽ có lực lượng bùng nổ khủng bố.
Cả đời Vương Lâm đã cùng với người chiến đấu sinh tử rất nhiều, quả thật cũng rất hiếm khi phải điên cuồng chuẩn bị trong khoảng thời gian ngắn như thế này, cứ mỗi khi hắn có thêm sự chuẩn bị mới thì khả năng bảo vệ tính mạng khi giao chiến sẽ lớn hơn rất nhiều.
Lần này Vương Lâm thôi diễn ra hình ảnh Đệ Tam Bộ khủng bố muốn giết mình, hắn hầu như không có bất kỳ khả năng sống sót nào. Nếu không phải là Vương Lâm mà thay vào bất kỳ tu sĩ nào khác, lúc này tâm thần chắc chắn sẽ tan vỡ, xuất hiện cảm giác tuyệt vọng sợ rằng cũng rất khó chống cự. Dù sao thì tất cả phương pháp chống đối đều tan thành mây khói trước đại năng của Đệ Tam Bộ, dù có chuẩn bị nhiều hơn cũng vô dụng mà thôi.
Nhưng Vương Lâm thân là nghịch tu, thân là vương tộc Cổ Thần, hắn kiêu ngạo, hắn tôn nghiêm, hắn có ý nghịch thiên nhưng cũng tuyệt đối không cho phép khuất nhục người khác, dù là Đệ Tam Bộ cũng không thể.
- Ta có thể chết, nhưng chính là chết trận mà không phải chết vì khuất nhục. Kẻ muốn giết ta phải trả một cái giá đắt.
Hai mắt Vương Lâm tràn đầy tơ máu, sau năm ngày chuẩn bị liên tục đã làm chiến ý khắp toàn thân hắn tiến lên đỉnh phong. Lúc này hắn hít vào một hơi thật sâu, vừa khoanh chân ngồi xuống vừa bấm niệm pháp quyết rồi vung tay về bốn phía.
Khi hai tay Vương Lâm vung lên, một luồng cuồng phong huyết sắc đột nhiên bao phủ khắp bốn phía rồi quét ra bên ngoài, liên tục gào thét. Chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn luồng cuồng phong huyết sắc đã tràn ra khắp tất cả man hoang đại lục, cuối cùng thì bao bọc tất cả đại lục vào bên trong.