Vương Lâm đang đứng giữa không trung, trong mắt lộ ra vẻ trầm ngâm, hắn thôi diễn tìm ra một con đường sống mà cái quan trọng nhất chính là ngọc giản của Lưu Kim Bưu. Nhưng lúc này ngọc giản lại biến mất một cách quỷ dị, hơn nữa hạt châu Thiên Nghịch cũng biến mất theo.
Biến đổi này làm cho Vương Lâm bất ngờ, hơn nữa cũng cảm thất khó hiểu, hắn mơ hồ sinh ra ý nghĩ bất an:
- Con đường sống được thôi diễn ra có liên quan đến ngọc bọi, nhưng lúc này ngọc bội và Thiên Nghịch đều biến mất, vậy sao mà hóa giải được?
Vương Lâm cau mày, thân thể hắn lóe lên rồi tiến về Quy Nguyên Tông.
Đám người Lữ Yên Phỉ đang đợi Vương Lâm trong Quy Nguyên Tông, sau khi thấy Vương Lâm thì bọn họ lập tức kêu lên cung kính, nhưng trong lòng Vương Lâm lúc này đang bùng lên những con sóng dữ, hắn chỉ khẽ gật đầu.
Ngọc giản Lưu Kim Bưu đưa đến Quy Nguyên Tông lúc này đã trở thành vật tầm thường, cũng không còn bùng ra khí tức Toái Niết. Ngọc giản này thực tế lại rất đơn giản, Lưu Kim Bưu thông qua con rết trong ngọc bội để làm ra chúng. Sau khi hoàn toàn xác định ngọc giản có tu vi Toái Niết, lão sử dụng nó mới không lộ ra sơ hở.
Lúc này tám con rết đều đã chết sạch, khí tức này cũng tiêu tán, ngọc giản trở thành vật cực kỳ tầm thường.
- Sư thúc tổ, lúc này toàn bộ Quy Nguyên Tông đã thu xếp xong, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Lữ Yên Phỉ nhìn qua Vương Lâm rồi khẽ nói.
Vương Lâm trầm tư, hắn nhìn thoáng qua Quy Nguyên Tông, nơi đây hắn có chút cảm tình, hắn đã ở đây khi vượt qua khoảng thời gian đầu tiên khi đến Vân Hải, cũng có một thân phận trong Vân Hải.
- Các ngươi cứ đi trước, ta còn có việc phải xử lý. Sau này nếu có cơ hội ta nhất định sẽ đi đến tinh vực cấp bảy tìm các ngươi.
Vương Lâm trở nên trầm tư rồi chậm rãi mở miệng.
Trong mắt Lữ Yên Phỉ bùng lên vẻ mất mát, nhưng nàng cũng biết với tu vi của Vương Lâm thì không thể dừng lại lâu ở một môn phái nho nhỏ như Quy Nguyên Tông, tất nhiên hắn phải đi. Nhưng nàng cũng không ngờ hắn lại đi nhanh như vậy.
Lữ Yên Phỉ cắn môi dưới, nàng khẽ khom người về phía Vương Lâm muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lời nói lại không thể ra khỏi miệng mà hóa thành thở dài sâu kín. Nàng mang tất cả đệ tử tông phái Quy Nguyên Tông bước vào trong trận pháp rồi rời khỏi đây. Trước khi đi mỗi người đệ tử Quy Nguyên Tông đều hướng về phía Vương Lâm cúi đầu.
Nhìn tất cả đệ tử Quy Nguyên Tông rời đi, Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, hắn khoanh chân ngồi trên quảng trường rộng rãi không một bóng người của Quy Nguyên Tông. Lúc này hắn nhìn bầu trời, trong mắt bùng lên hàn quang.
- Ta thôi diễn ra tất cả mọi đường, kết quả vẫn chỉ là cái chết. Dù có đi theo Quy Nguyên Tông đến tinh vực cấp bảy hay bỏ đi ngay bây giờ cũng không thể trốn thoát. Vương Lâm ta cả đời nghịch tu, hiện tại lại rơi vào tình cảnh này, dù liều mạng cũng phải tìm ra một con đường.
- Đệ Tam Bộ rất khủng bố, nếu lần này thoát khỏi kiếp nạn thì sớm muộn cũng có một ngày Đệ Tam Bộ cũng phải cúi đầu trước mặt ta.
Hàn ý trong mắt Vương Lâm ngày càng đậm.
Tay phải Vương Lâm được vung lên, khe nứt trữ vật xuất hiện, bên trong bay ra hai thanh đoản kiếm đã nhiễm thành màu đen. Hai thanh kiếm này chính là vật trong thế giới bảy màu, trên mặt kiếm có phong ấn mà hắn vẫn không thể phá giải được. Nguy cơ lần này tiến đến, hắn bắt buộc phải cưỡng chế mở ra phong ấn, vì chính mình mà liều mạng tăng thêm chút lực lượng.
Khi Vương Lâm chuẩn bị tiến vào sinh tử kiếp thì ở tinh vực cấp chín, trong Phá Thiên Tông, Lý Thiến Mai đang bị ba vị trưởng lão vây trong trận pháp không thể đi ra ngoài. Lúc này nàng nhìn về phía sư tôn rồi khẽ nói:
- Sư tôn, ngài không cho Lý Thiến Mai bỏ đi, có thể nói cho Lý Thiến Mai biết nguyên nhân không?
Sư tôn Lý Thiến Mai, tông chủ Phá Thiên Tông trở nên trầm tư, lão không nói gì giống như đã biến mất tất cả sinh cơ, chỉ còn lại một cái xác không hồn.
- Sư tôn, từ nhỏ Lý Thiến Mai đã ở bên cạnh người, người dạy Lý Thiến Mai tu đạo, để Thiến Mai đạt đến tu vi hôm nay. Hiện nay chiến trường Yêu Tông đang khốc liệt, Thiến Mai cũng không có yêu cầu gì cả, chỉ muốn quay về chiến trường mà thôi.
Lý Thiến Mai cúi đầu, nàng khẽ mở miệng nói.
- Vi sư đã truyền ngọc giản đến khe nứt Yêu Tông, ba tháng sau ngươi có thể đến đó. Không cần nóng lòng nhất thời.
Sư tôn Lý Thiến Mai trầm tư một lát rồi mở miệng dùng giọng khàn khàn nói.
Hai mắt Lý Thiến Mai trở nên ngưng tụ, nàng nhìn về sư tôn nhưng tâm thần lại chấn động. Nàng đã nghĩ mãi mà không thể biết được vì sao sư tôn lại làm như vậy, mà lại điều động ba vị trưởng lão trừng phạt nàng. Mục đích ba vị trưởng lão đến đây rõ ràng không phải chỉ để phong ấn mình, dù sao với tu vi của mình cũng chưa đủ để sư tôn phải điều động ba vị trưởng lão. Ba vị trưởng lão này rõ ràng đến đây với mục đích giám sát và làm chứng, thứ bọn họ cần giám thị chính là.