Một luồng mạch nước ngầm chảy xuôi trong Vân Hải tinh vực, mạch nước ngầm này bắt đầu từ Thần Tông rồi quấy nhiễu hàng loạt người và chuyện phát sinh.
Lý Thiến Mai bị tông môn vây khốn, trong vòng ba tháng không được ra ngoài nửa bước, sư tôn nàng đã bế quan vạn năm lập tức hiện thân rồi ngăn cản đệ tử chính mình coi trọng nhất. Lão có nỗi khổ tâm của chính mình, vì an nguy của Lý Thiến Mai mà bắt buộc phải làm như vậy.
Mộc Băng Mi chẳng biết tất cả mọi thứ nhưng cũng mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Sau khi nàng và Vương San San về đến Thần Tông thì không thấy được sư tôn của Vương San San. Thì ra người có quyền lực cao nhất ở Thần Tông lúc này chính là đại trưởng lão Thủy Đạo Tử.
Khoảnh khắc khi trở về Thần Tông, Mộc Băng Mi đã bị hạn chế tự do, nàng vào trong địa phương bế quan, được Thần Tông cung cấp cho tất cả đan dược để khôi phục tu vi, nhưng cũng không cho phép Mộc Băng Mi tiến ra ngoài nửa bước.
Nếu lúc này nàng biết được ngay cả đại hội phân tông cấp tám cũng bị Thần Tông hủy bỏ, với tâm trí của nàng chắc chắn sẽ nghi ngờ. Tuy nàng không nhất định hiểu rõ được bản chất nhưng cũng tìm ra được chút manh mối.
Nhưng lúc này Mộc Băng Mi cũng không biết được vì sao đại hội phân tông cấp tám lại bị Thần Tông hủy bỏ.
Mạch nước ngầm bắt đầu tràn ra và bao phủ Vân Hải.
Trên Mạc La đại lục, tất cả đám người Lữ Yên Phỉ và đệ tử Quy Nguyên Tông đều tập hợp lại, sau ba ngày đã thu thập xong tất cả mọi thứ và chuẩn bị rời bỏ tinh vực cấp năm đã từng sinh sống biết bao nhiêu năm tháng, rời khỏi Mạc La đại lục. Tất cả bọn họ đều phải đi về một tinh vực mới được Vô Cực Tông mở ra, sau đó sẽ bắt đầu xây dựng và kiến tạo một sơn môn Quy Nguyên Tông mới.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trong mật thất Quy Nguyên Tông, tâm thần của hắn và linh hồn Thiên Vận Tử trong Phong Tiên Ấn dung hợp vào với nhau. Khoảnh khắc khi dung hợp thì lập tức trở thành một Thiên Vận Tử. Lúc này tất cả mọi chuyện trong thiên địa giống như đều nằm trong hiểu biết của Thiên Vận Tử, nhưng đây chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.
Khi Vương Lâm và Thiên Vận Tử dung hợp lại, hắn khoanh chân ngồi trên mặt đất, hai tay bấm pháp quyết, tâm thần bùng ra rồi phóng thẳng lên bầu trời. Lúc này tâm thần mơ hồ sinh ra dấu hiệu giao hòa với thiên địa, mất thời gian một ngày, Vương Lâm cuối cùng cũng đạt đến mức độ thiên chính là hắn, hắn chính là thiên.
Trong lúc dung hợp Vương Lâm giống như nguyên thần xuất khiếu rồi lao vào thiên địa làm cho quá trình dung hợp giữa hắn và linh hồn Thiên Vận Tử đạt đến một mức độ trước nay chưa từng có, chặt chẽ đến mức khó thể chia lìa.
Nếu thi triển thần thông của Thiên Vận Tử thì Vương Lâm sẽ không dung hợp đến mức độ sâu như lúc này, nhưng hắn không phải muốn dùng thần thông để tấn công kẻ địch mà muốn dùng năng lực dự đoán thiên địa ẩn giấu trong bản thể linh hồn Thiên Vận Tử để cưỡng chế thôi diễn.
Lúc này trong tâm thần Vương Lâm, tình cảnh trước mặt bị một luồng sương mù khủng bố bao phủ, không thể nhìn rõ tất cả mọi thứ. Lúc này giống như có một lực lượng bao phủ thiên địa làm cho hắn không thể nào nhìn thấy nguyên nhân.