Mộc Băng Mi rời đi.
Nàng tìm đến Vương Lâm, chính là muốn nói cho hắn biết tất cả những gì xảy ra với Liên Minh tinh vực. Giữa hai người cũng không còn chuyện gì để nói với nhau, những gì nàng không muốn nói thì sẽ không bao giờ nói.
Trước khi đi, hình bóng của Mộc Băng Mi dừng lại bên ngoài đình viện dưới ánh trăng. Nàng đứng lại một lúc, cũng không quay đầu lại mà khẽ nói một câu.
- Lý Thiến Mai đúng là rất tốt. Nhưng, huynh vẫn chưa quên Uyển Nhi muội muội đó chứ? Ta tin nếu Uyển Nhi muội muội thức tỉnh thì cũng không muốn gặp hình bóng cô độc ngàn năm. Muội cũng không muốn thấy điều này. Hôm nay từ biệt muội sẽ đến Thần Tông bế quan chữa thương, sợ rằng sau ngàn năm cũng không xuất quan, cũng không biết sau ngàn năm muội và huynh có thể gặp lại hay không. Nhưng, Vương Lâm. muội có một câu muốn nói với huynh!
- Ta chính là Liễu Mi, là mẹ của Vương Bình. Đợi đến khi muội thoát khỏi xiềng xích của Côn Hư, muội sẽ cùng Vương Bình luân hồi đời đời kiếp kiếp, để làm một người mẹ thật sự.
Mộc Băng Mi khẽ lẩm bẩm nói, nàng dần đi xa. Đạo tâm của nàng giống như vì một câu nói kia mà trở nên viên mãn.
Thiên Huyễn Vô Tình Đạo. Vạn Huyễn Thiên Ma Đạo. Cuối cùng đã chậm rãi thay đổi.
Phân thân của thánh nữ Côn Hư phải trải qua thần thông thiên đạo, từ xưa đến nay chỉ có một người thành công, tất cả đám người còn lại đều thất bại. Mộc Băng Mi đã mở ra một con đường tắt, nàng dung nhập đạo niệm của mình vào phân thân, cuối cùng thua Liễu Mi nên đạo tâm không được viên mãn. Vì vậy mà thuật thần thông mạnh nhất của Côn Hư cũng xuất hiện vết nứt.
Vết nứt này là Liễu Mi, cũng là Vương Lâm, lại càng là Vương Bình. Nhưng lúc này tâm tư của Mộc Băng Mi đã bỏ qua tất cả mọi thứ, nàng không hể né tránh vết nứt trên đạo tâm mà lựa chọn phương pháp đối mặt, lựa chọn phương pháp tiếp nhận.
Chính vì điều này mà tâm ý có những thay đổi rất tự nhiên làm cho Mộc Băng Mi thay đổi và dần sinh ra dấu hiệu viên mãn, vô tình và hữu tình cũng chỉ kém nhau một chữ.
Tu đạo chính là dùng cái tâm bất nhân để tu đạo thiên địa bất nhân, nếu như vậy thì những gì tu được sẽ không còn gọi là đạo.
Người tu đạo trong lòng cũng phải bắt buộc có một chút cảm xúc, dựa vào phần cảm xúc này mà làm cho chính mình phá đi đạo nghịch, có được sự bảo vệ rất đáng quý khi vùng vẫy trong thiên địa.
Trên đạo tâm của Mộc Băng Mi đã có hình bóng Vương Lâm, khi tâm tư của nàng dần trở nên viên mãn thì hình bóng này trong lúc vô tình đã trở thành những ký hiệu chi chít trong lòng nàng.
Mượn những ký hiệu này, đạo của Mộc Băng Mi cuối cùng cũng bước chân lên con đường viên mãn.
Trong đêm trăng, trong đình viện, ở bốn phía Vương Lâm bùng lên hai loại hương thơm khác biệt của hai người phụ nữ. Vương Lâm vẫn đứng yên chỗ cũ, ánh mắt hắn đang nhìn lên vầng trăng trên bầu trời rồi trầm mặc một lúc lâu.
Thời gian chậm rãi trôi qua, nháy mắt đã qua mấy ngày. Đại hội phân tông cấp tám cũng đã tới gần, đã đến lúc Vương Lâm phải đi.
Sau khi Mộc Băng Mi ở lại ba ngày thì cùng đi với Vương San San rời khỏi Vô Cực Tông. Vương San San cũng nhận được lệnh của sư tôn phải nhanh chóng đưa Mộc Băng Mi trở về Thần Tông. Khi hai người các nàng bỏ đi, tất nhiên Vô Cực Tông sẽ không dám ngăn cản.