Giữa Vương Lâm và Mộc Băng Mi cách nhau một cánh cửa đình viện, ánh mắt ngưng tụ lại thì cánh cửa kia giống như một khe nứt không gian. Hai người cách nhau một khe nứt, cả hai đều trở nên trầm mặc.
Loại trầm mặc này khác hẳn với Lý Thiến Mai, nhưng cũng không thể nói rõ xem khác nhau ở điểm nào, giống như trong đời Vương Lâm ngoài Lý Mộ Uyển ra vẫn luôn tồn tại một người tên là Liễu Mi, nhưng hình bóng của Mộc Băng Mi lúc này cũng đi theo.
Chu Tước Tinh là như vậy. La Thiên tinh vực cũng là như vậy. lúc này đến Vân Hải cũng như vậy. Trong lúc trầm mặc thì Mộc Băng Mi cúi đầu, nàng khẽ cất bước tiến qua khe nứt không gian cánh cửa, nàng đi vào trong đình viện, đi đến bão cỏ cách người Vương Lâm vài trượng.
- Không ngờ có thể gặp lại huynh ở đây!
Mộc Băng Mi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nàng khẽ mở miệng, giọng nói của nàng hơi run rẩy. Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn thu hồi ánh mắt chuyển lên người Mộc Băng Mi, cái nhìn đã không còn phức tạo như trước, thay vào đó chính là cái nhìn về phía một người bạn khá xa lạ.
- Mọi chuyện trên thế gian phần lớn đều rất khó giải thích!
Vương Lâm bình thản nói. Gương mặt tuyệt đẹp của Mộc Băng Mi càng trở nên kinh người dưới ánh trăng, cảm xúc xinh đẹp này còn ẩn chứa một sự cao quý, đây chính là luồng khí tức tự nhiên tồn tại muôn đời của một cô gái thân là thánh nữ Côn Hư. Cả đời Vương Lâm chưa từng gặp qua bất kỳ cô gái nào có thể so sánh với Mộc Băng Mi trên phương diện sắc đẹp, nàng giống như một tiên tử không nên xuất hiện trên thế gian, ngẫu nhiên hàng lâm giữa đất trời.
- Đúng là khó thể giải thích được!
Trên mặt Mộc Băng Mi lộ ra nụ cười cay đắng.
- Sao nàng lại đến Vân Hải?
Vương Lâm nhìn về phía Mộc Băng Mi, cô gái này dù đã gây ra cho hắn rất nhiều đau khổ nhưng cũng khắc sâu vào trong tâm thần, vĩnh viễn và vĩnh viễn không thể nào quên. Cô gái này giống hệt Liễu Mi, tất cả mọi thứ của Liễu Mi hình như đều được kéo dài trên thân thể cô gái này. Thậm chí có nhiều lúc ngay cả Vương Lâm cũng không thể nhận ra nàng rốt cuộc là Liễu Mi hay là Mộc Băng Mi. Nhưng tất cả mọi thứ đã không còn quan trọng nữa, Vương Lâm đã rời khỏi Liên Minh tinh vực, đã chấm dứt tất cả ân oán với nàng. Nếu lúc này gió có thổi ngược lại thì hắn cũng không động tâm.
- Huynh có biết một người tên là Thác Sâm. Cổ Thần.
Mộc Băng Mi nhìn thoáng qua Vương Lâm, nàng cay đắng nói, cũng có chút lo lắng hiện ra trên gương mặt âu sầu.
- Thác Sâm!
Hai mắt Vương Lâm đột nhiên biến đổi, hàn quang từ trong lóe ra.
- Hắn đã thoát khỏi tù ngục, đại quân La Thiên tinh vực đã bị hắn đánh tan, bị hắn giết rất nhiều, cuối cùng cũng bắt buộc phải quay về La Thiên, cũng không dám tiến lên nửa bước. La Thiên có vị tu sĩ đại thần thông tên là Lỗ Phu Tử, người này cũng rút vào trong tinh không, không dám cùng chiến đấu một trận với Thác Sâm.