Loại cảm giác trầm mặc này giống như năm xưa từ biệt trên Bồng Lai, lúc đó hai người đứng trong tinh không, chỉ biết đảo mắt nhìn nhau.
Vương Lâm trầm mặc vì hắn không biết nên nói gì, dù là cá quay về nước quên đi chuyện trên bờ, hay vòng tay Lý Thiến Mai trao tặng trước khi ly biệt cũng làm cho Vương Lâm nói không nên lời.
Vòng tay Lý Thiến Mai đã cứu mạng Vương Lâm trong thế giới bảy màu, hắn bắt buộc phải báo đáp lại nàng, nhưng cũng không phải báo đáp trên phương diện tình cảm.
Lòng của Vương Lâm đã chết, nếu sắp xếp lại cũng chỉ có một mình Lý Mộ Uyển. Trừ khi thiên địa hủy diệt, trừ khi hắn tiêu đạo và tử vong, khoảnh khắc đó có lẽ hắn sẽ lựa chọn con đường khác không giống như vậy.
Nhưng lúc này Vương Lâm không thể làm được, cũng có thể nói Lý Thiến Mai còn chưa chính thức đi vào tận đáy lòng hắn. Vương Lâm chỉ có cảm giác là đạo hữu bình thường với nàng, nhưng khi vòng tay xuất hiện tạo thành bước ngoặt vận mệnh lại làm cho cảm giác này trở nên phức tạp.
Thậm chí Vương Lâm còn có một loại cảm giác, Lý Thiến Mai rất xuất sắc, vốn cũng không có hảo cảm với mình, nhưng giữa hắn và nàng cũng chỉ quen biết nhau vì ba vấn đề, ngoài điều này ra cũng không còn bất kỳ thứ gì khác.
Hắn và nàng không cùng nhau sống trong Tu Ma Hải, không cùng đợi chờ nhau mấy trăm năm Vân Thiên Tông, cũng không có rung động hồng nhan trở thành xương khô trong sơn cốc, cũng chẳng có tiếng đàn nào bao quanh Vương Lâm trong hai ngàn năm tu đạo.
Hắn và nàng cũng không cùng nhau nhìn thấy thiên địa tiến đến, lúc đó Vương Lâm ngửa mặt lên trời gào thét, hắn đau khổ hét lên một câu rung động thiên địa.
- Thiên bắt nàng chết, ta phải cứu nàng về!
Đây là một lời hứa hẹn, trong đời Vương Lâm đây là lần đầu tiên hắn hứa với một người phụ nữ.
Cho nên khi đối mặt với Lý Thiến Mai, Vương Lâm vẫn trầm mặc.
Vương Lâm có rất nhiều cảm giác phức tạp với Lý Thiến Mai.
- Có thể nói chuyện với muội một lúc không?
Lý Thiến Mai khẽ cắn môi dưới, nàng ngồi trên lớp cỏ mịn trong khoảng sân nhỏ, ánh trăng rơi xuống làm cho nàng càng trở nên xinh đẹp động lòng người, trong không khí còn ẩn giấu mùi hương của Lý Thiến Mai. Lúc này bầu không khí hình như cũng trầm tĩnh trở lại.
- Sau trăm năm, huynh thế nào.
Lý Thiến Mai khẽ cúi đầu, bàn tay ngọc vuốt nhẹ những cây cỏ, cỏ xanh cuốn lấy ngón tay mịn.
- Khá tốt!
Vương Lâm nói khẽ.
- Bức tranh con sông, huynh đã xem qua chưa?
Lý Thiến Mai cười khẽ rồi ngẩng đầu, nàng nhìn về phía Vương Lâm, vẻ mặt bùng lên sự yên lặng, ẩn giấu một cảm giác xinh đẹp không nói nên lời.
Ánh mắt Vương Lâm chuyển lên gương mặt đẹp của Lý Thiến Mai, một lát sau lại thu hồi, hắn cũng không nói gì.
- Cám ơn pháp bảo của huynh, nó làm bạn với muội trên chiến trường cô độc trong khe nứt, vượt qua trăm năm lặng lẽ.