Âm thanh của đồng tử tóc trắng đứng trong cung điện vang vọng ra và bùng lên những cơn gió bão làm cho sương mù bên ngoài tu chân tinh vận chuyển dữ dội, đồng thời cũng phát ra những tiếng nổ ầm ầm.
- Chủ nhân, Thủy Đạo Tử ta năm xưa theo người đi chinh chiến khắp thiên địa, đã nhiều lần suýt phải bỏ mạng, cũng coi như không uổng công sức năm xưa ngươi cứu ta. Ân oán giữa ngươi và ta đã hết, sau khi ngươi chết tuy ta trở thành người tiếp quản Thần Tông, nhưng dù sao ngươi cũng đã chết, tất nhiên Thần Tông cũng phải có người chủ mới. Chuyện này Thủy Đạo Tử ta làm cũng không sai lầm.
- Nhưng ngươi rốt cuộc đã chết hay chưa?
Đồng tử lẩm bẩm nói, vẻ mặt lão trở nên cực kỳ dữ tợn, lão ngẩng đầu nhìn hư không bên ngoài đại điện, vẻ mặt lại trở nên âm trầm.
- Ngươi vốn phải chết, ba người gồm ta, Chưởng Tôn và Diệu âm đ*o Tôn đều dùng tất cả sức lực tấn công thì chắc chắn ngươi không thể sống được. Hơn nữa năm xưa còn có một vài tu sĩ thần bí đến từ Viễn Cổ Tiên Vực âm thầm ra tay trợ giúp, dù ngươi có tu vi thông thiên cũng chắc chắn phải chết.
- Nhưng, vì sao trước đây ta lại cảm nhận được một luồng khí tức của ngươi! Chẳng lẽ năm xưa ngươi đã chết rồi chuyện thế trùng sinh rồi sao?
Vẻ mặt đồng tử tóc trắng lại càng trở nên dữ tợn, hai mắt bùng lên những luồng sát khí kinh hoàng.
- Nếu ngươi chuyển thế trùng tu thì năm xưa những tu sĩ Viễn Cổ Tiên Vực chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay, nhưng vài tháng trước ta rõ ràng cảm nhận được luồng khí tức của ngươi, điều này hoàn toàn chính xác.
Khi nghĩ đến luồng khí tức vài tháng trước, da đầu của đồng tử tóc trắng lại trở nên tê dại. Chính vì luồng khí tức này xuất hiện mà mấy tháng qua lão sống trong cảm giác sợ hãi kinh thiên, hoảng sợ kinh khủng. Thậm chí lão còn không tiếc bất kỳ cái giá nào để phát động Thần Tông điên cuồng điều tra, ngay cả khi nhận được ngọc giản của thánh nữ Côn Hư, dù không có ham muốn truyền thừa của Côn Hư nhưng lão cũng phải phái đệ tử ra nghênh đón.
Lão già đồng tử tu đạo rất nhiều vạn năm, từ sau khi chủ nhân chết, đây là lần đầu tiên lão sinh ra cảm giác sợ hãi. Cảm giác này làm đồng tử tóc trắng phải nhớ đến những tình cảnh trước khi chủ nhân chưa chết.
Khi chủ nhân của đồng tử tóc trắng chưa chết thì loại cảm giác này vẫn tồn tại, đến khi chủ nhân chết đi lão mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc này, mấy tháng trước cảm giác sợ hãi năm xưa lại rõ ràng bùng lên làm cho trái tim máu thịt của lão muốn phóng ra khỏi lồng ngực.
Sau khi trầm vào trong lặng lẽ một lúc lâu, đồng tử tóc trắng vội cắn răng, trong mắt bùng ra luồng sát khí điên cuồng, lão dùng giọng lạnh lùng mà lẩm bẩm.
- Dù ngươi thật sự chuyển thế trùng tu, ta cũng phải tìm đủ mọi cách giết chết ngươi. Huống hồ năm xưa đám người Viễn Cổ Tiên Vực cũng không tìm được Thiên Nghịch. Chủ nhân, nếu không phải ngươi nghịch thế trùng tu thì khi Thiên Nghịch hiện ra, vì ngươi ẩn giấu vào trong Thiên Nghịch nên ta không dám đụng vào, nhưng nếu muốn bức linh hồn của ngươi ra ngoài, ta đây hoàn toàn có thể làm được.