Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn ung dung thở dài. Dù sao hắn mới vừa cảm ngộ được Lưu Nguyệt nên không thể nào làm cho nó trở nên hoàn mỹ, hơn nữa nguyên lực trong cơ thể cũng không còn nhiều lắm mà tu vi đối phương lại quá mạnh, nên sau khi dịch chuyển thời gian được năm nghìn năm thì đã đến cực hạn cũng không thể nào giữ lão già lại được. Nhưng Vương Lâm cũng tin chỉ cần thần thông này cũng đủ để hù dọa làm cho tâm thần lão già kia trở nên kinh hoàng.
Vương Lâm không chỉ đã hù dọa vị thái thượng trưởng lão của Vô Cực Tông phải kinh hoàng, mà khoảnh khắc khi thần thông Lưu Nguyệt bùng lên, hắn đã dọa gần mười vạn tu sĩ ở bốn phía tham gia đại hội phân tông.
Lực Tàn Dạ đã làm cho tâm thần đám người quan sát phải chấn động, càng không cần phải nói đến lực lượng chuyển nghịch thời gian của Lưu Nguyệt. Khi thần thông Lưu Nguyệt được Vương Lâm thi triển, ngoài lão già tóc trắng thì tất cả tu sĩ khắp bốn phía đều bị hút vào, đều cảm nhận được những mức độ nghịch chuyển năm tháng khác biệt.
Khi nhớ lại tình cảnh vừa rồi thì quả thật quá mức kinh hoàng, khoảnh khắc này ánh mắt tất cả tu sĩ nhìn về phía Vương Lâm đã lộ ra vẻ cực kỳ hoảng sợ.
Một trận chiến thành danh!
Khoảnh khắc này ở nơi đây đã chẳng người nào không biết Quy Nguyên Tông, chẳng ai không biết Lữ Tử Hạo người Quy Nguyên Tông.
Tất cả những oán hận của Phùng Hải với Vương Lâm đã sớm tiêu tan, đã sớm bị sự kính sợ cưỡng ép xóa tan, oán giận cũng chẳng còn đường để bùng lên. Sau khi Phùng Hải tận mắt nhìn thấy Tàn Dạ và Lưu Nguyệt thì run lên như cầy sấy, da đầu trở nên tê dại. Lão tự nghĩ nếu chính mình phải đối mặt với loại thần thông này thì chắc chắn phải chết.
Trong đám trưởng lão Vô Cực Tông có rất nhiều người cùng tâm tư với Phùng Hải, lúc này tất cả đều chìm đắm vào giữa trầm tư, ánh mắt mang theo vẻ kính sợ chuyển lên hình bóng cao ngất đang đứng trên đài cao vỡ vụn.
Thâm sâu khó lường!
Từ khi Vương Lâm xuất hiện đến bây giờ, chỉ có bốn chữ này mới đủ để miêu tả những gì mà tâm thần đám tu sĩ quan sát phải chấn động. Không ai có thể biết được Vương Lâm còn bao nhiêu thần thông chưa thi triển. Cũng chính về điều này mà hình bóng Vương Lâm lại càng khắc sâu trong lòng bọn họ.
Khi người này còn chưa xuất hiện thì có rất nhiều tin đồn, sau khi xuất hiện thì lập tức được người ta nhận ra, hắn là người đã phóng qua tinh vực cấp sáu, bảy và cũng chính là người thi triển Dịch Linh Ấn.
Tất cả mọi chuyện đều vô tình làm cho hình bóng của Vương Lâm càng trở nên bí hiểm trong lòng tất cả mọi người.
Hầu như tất cả mọi người đều tin Vương Lâm tuyệt đối chưa thi triển tất cả thần thông, chắc chắn hắn vẫn còn đòn sát thủ chưa thi triển. Vương Lâm là người đại biểu cho Quy Nguyên Tông, vì chuyện này mà rất nhiều năm sau trong Vân Hải tinh vực được lưu truyền một câu:
- Thà đi trong sương mù đầy thú còn hơn chọc ghẹo Quy Nguyên Tông.
Lão già áo bào trắng tông chủ Vô Cực Tông cũng thầm than một tiếng, dù lão đánh giá đối phương rất cao nhưng với tình cảnh trước mắt thì xem ra vẫn còn rất thấp. Dù một chỉ tự nhiên xuất hiện trước đó, thuật rút hồn, hay lực lượng Tàn Dạ, cuối cùng chính là Lưu Nguyệt nghịch chuyển, tất cả thần thông đều đủ chứng minh sự hùng mạnh của đối phương.
- Người này chắc chắn là tu sĩ Thiên Nhân Suy Kiếp, vì trọng thương chưa lành nên tu vi thụt lùi nhưng vẫn còn thần thông nên vẫn có thể chiến đấu một trận với thái thượng trưởng lão. Hơn nữa người này cũng không phải loại cùng hung cực ác, nếu không với tu vi của hắn thì có rất nhiều pháp bảo, một khi đối phương dùng pháp bảo để hỗ trợ thì nhất định sẽ có một trận chiến sinh tử. Vô Cực Tông ta nhất định phải dùng lễ long trọng chào đón loại tu sĩ này, cũng không thể hạn chế tự do của hắn. Nhưng nếu người này thay mặt cho Vô Cực Tông tham gia đại hội tinh vực cấp tám, lúc đó Vô Cực Tông ta nhất định sẽ vang danh thiên hạ.