- Có gì mà không dám!
Kim quang chợt bùng lên trong mắt Vương Lâm, khoảnh khắc naycủa kim quang hầu như đã thay thế hết tất cả hào quang trong thiên địa, lúc này bầu trời lập tức có màu vàng, ngay cả những giọt mưa hàng lâm từ trên trời xuống cũng có kim quang bao quanh.
Khoảnh khắc này giống như hình bóng Vương Lâm đã trở thành một mặt trời lúc bình minh, bên ngoài tràn đầy những sơ quy tắc kim sắc.
Âm thanh không buồn chẳng vui lại vang lên, trong cầu vồng phía xa là một lão già tóc trắng mặc áo xám đang đạp phá hư không mà đến. Gương mặt lão già này đầy vết nhăn, hai mắt bùng ra những luồng sáng cơ trí hầu như hiểu rõ tất cả thiên địa. Khi lão già phóng đi thì thiên địa lập tức biến đổi, phong vân cuốn ngược trở lại giống như tất cả lực lượng thiên địa đều bị khống chế.
Một vầng sáng màu đỏ máu lập tức lóe lên trên làn da lão già, tình cảnh khi lão tiến về phía trước làm cho tất cả những người đưa mắt quan sát phải chấn động tâm thần.
Chỉ có những người hoàn toàn vượt qua Thiên Nhân Đệ Nhất Suy mới có được vầng sáng quy tắc này bảo vệ quanh thân thể, loại vầng sáng này đại biểu cho tu vi kinh người của một siêu cấp cường giả.
Hình bóng của lão già hầu như mắt thường không thể thấy được, chỉ có thể phát hiện một luồng cầu vồng phóng qua hư không. nhưng chỉ sau một hơi thở, lão già áo xám đã đến gần rồi đứng trên không trung cách đỉnh đầu Vương Lâm trăm trượng, lão cúi đầu giống như một vị thần dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua người Vương Lâm.
- Cũng là loại có gan!
Khoảnh khắc khi lời nói bình tĩnh của lão già truyền ra thì tay phải cũng vung lên rồi vỗ mạnh về phía Vương Lâm dưới đài cao.
Thiên địa đột nhiên nổ vang trước cái vỗ của lão già, tất cả giọt mưa đã tiêu tán, hàng loạt luồng sáng màu đỏ chợt huyễn hóa ra, những luồng sáng này giao thoa vào nhau trong thiên địa tạo thành một mảng lưới cực lớn.
Mảng lưới này bao phủ cả thiên địa, trong đó ẩn giấu những quy tắc vô tận có thể làm rung động tâm thần. Mảng lưới này chính là quy tắc huyễn hóa ra, là mạng lưới quy tắc.
Lúc này lão già tóc trắng đã không còn là một vị thần, mà từ một vị thần hóa thành một người đánh cá đang vứt mảng lưới xuống. Trong thiên địa có giới hạn, và mảng lưới hầu như chính là giới hạn.
Lão già là người đánh cá trên trời, Vương Lâm trở thành con cá dưới mặt đất, hầu như chỉ trong nháy mắt thì bên dưới đã trở thành mặt biển mà mảng lưới lại muốn bắt con cá từ dưới tù ngục quy tắc lên.
Tình cảnh này làm Vương Lâm chấn động tâm thần, tình cảnh trước mắt hoàn toàn tương tự với những gì năm xưa hắn ngộ đạo, có thể nói dựa vào một loại cảm giác trực quan làm hắn nhớ lại đạo quả năm xưa.
Khoảnh khắc khi mảng lưới quy tắc rơi xuống, hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên kim quang, cơ thể cũng chợt phóng lên. Trong mắt đối phương hắn chính là con cá, dù thế nào cũng không thể thoát khỏi mảng lưới, cuối cùng cũng phải bị bắt lên, bị nhốt vào trong quy tắc phong ấn.