- Đa tạ Lữ đạo hữu hạ thủ lưu tinh!
Vẻ mặt Đỗ Lâm tái nhợt, hắn hơi ôm quyền đa tạ, máu tươi từ trên khóe miệng chảy xuống. Người này vội vàng bỏ đi trong mưa, bóng lưng lộ ra vẻ cực kỳ hiu quạnh.
Người này thân là đại đệ tử của Tử Tùng Cốc cấp bảy, mấy ngàn năm qua đã được chủ tông bỏ ra rất nhiều tài lực bồi dưỡng, các loại đan dược và công pháp liên tục được đưa tới, thậm chí còn được rất nhiều tu sĩ đại thần thông truyền đạo để chính mình đứng trên đỉnh phong. Nhưng hôm nay sau một trận chiến, đối phương căn bản không thi triển bất kỳ thủ đoạn gì, chỉ là một thức thần thông rút hồn đã khiến hắn thất bại thảm hại.
Thực tế thì khi thấy đối phương rút ra linh hồn tu chân tinh Đỗ Lâm đã biết được chính mình chắc chắn sẽ bại, nhưng hắn vẫn ráng bám víu vào một chút hy vọng. Nhưng khi chống lại thần thông, một cơn mưa tàn khốc rơi xuống như trút làm hắn thất bại và rơi vào đường cùng.
Loại cảm giác đánh thẳng vào tâm thần thế này càng làm trong lòng Đỗ Lâm tràn đầy đau khổ, hắn đi trong cơn mưa tầm tã về phía Tử Tùng Cốc, hắn yên lặng đứng đó không nói câu nào.
Vẻ mặt Doãn Hồ cũng không còn chút máu, càng cắn môi dưới hướng về phía Vương Lâm ôm quyền rồi xoay người bỏ đi dưới cơn mưa, bóng lưng cực kỳ hiu quạnh.
Mộc Băng Mi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tất cả tình cảnh đang xảy ra, nàng biết tu vi Vương Lâm hơn người nhưng lúc này lại phát hiện ra những gì mình đã biết về hắn thật sự không có ý nghĩa.
- Trăm năm. không ngờ hắn lại mạnh đến mức độ như vậy.
Ánh mắt Mộc Băng Mi chuyển lên người Vương Lâm giống như khoảnh khắc này đối phương đã trở nên cực kỳ xa lạ, hình bóng áo trắng tóc trắng kia không biết vì sao lại làm nàng cảm thấy chua xót.
Đám người nơi đây không kẻ nào biết được quá khứ của Vương Lâm như Mộc Băng Mi, thậm chí có thể nói có rất ít người biết được nửa đời của Vương Lâm. Từng tình cảnh trên Chu Tước tinh, tộc nhân bị giết, là một tu sĩ buộc phải chạy khỏi Triệu quốc, mang theo cừu hận và giết chóc, là hình bóng làm cho Triệu quốc máu chảy thành sông.
Trở thành đỉnh phong trên Chu Tước tinh, vang danh trên Vũ giới, cuối cùng hầu như có thể nói là một đời Chu Tước Tử. Khoảnh khắc này đã mạnh đến mức chấn động tinh không.
Lý Thiến Mai cũng không ngờ chỉ sau trăm năm mà Vương Lâm đã làm chính nàng phải khiếp sợ, giết hai người Tiên Âm Môn, giết Triệu Long Tầm Loan Tông, chiến thắng người đàn ông áo xanh Vân Sam một cách đơn giản. Cuối cùng dưới ánh mắt của hàng vạn tu sĩ, hắn rút hồn làm tất cả đám người chấn động tâm thần, hai người Đỗ Lâm và Doãn Hồ đều đã thất bại.
Vương San San lúc này cũng hít vào một hơi thật sâu, nàng rất rõ ràng đối với thuật rút hồn, thậm chí đã tận mắt nhìn thấy sư tôn thi triển. Sư tôn của nàng đã từng nói, trong Vân Hải tinh vực, có thể thi triển thuật thần thông này thì không quá ba người.
Sau tinh hồn chính là không hồn, chữ không này chính là tinh không, rút ra linh hồn của cả tinh không. Đây là thần thông của Đệ Tam Bộ, Vương San San đã từng được sư tôn nói qua, trong đám tu sĩ Đệ Nhị Bộ đã có một truyền thuyết như vậy.