Trong đám tu sĩ khắp bốn phía đài cao cũng không phải tất cả đều biết được hành động lần này của Vương Lâm là gì, chỉ cảm thấy hắn vung một trảo về hư không phía trước, mặt đất lập tức chấn động. Nhưng chấn động này chỉ là cảm giác mà thôi, thực tế thì mặt đất không chuyển động, cái chuyển động chính là con người.
Khoảnh khắc này giống như một trảo của Vương Lâm đã hút tâm thần đám người điên cuồng bay ra ngoài thân thể, từ hai chân dung nhập vào trong mặt đất rồi sau đó lập tức bị Vương Lâm hút từ trong mặt đất ra.
Tình cảnh trước mặt đám người trở nên mơ hồ, giống như khoảnh khắc này có một luồng khí tức tang thương bao phủ tất cả không gian. Khí tức tang thương này vạn đời không thay đổi, nồng đậm đến mức làm người ta cảm thấy hít thở khó khăn.
Tất cả mọi thứ chẳng qua chỉ là ảo giác nhưng lại rất chân thật làm tâm thần người ta chấn động, cực kỳ đáng sợ giống như tay phải Vương Lâm lúc này chính là một vòng xoáy có thể hút đi lực lượng trong thiên địa, lực lượng đất trời này có thể hút vào tất cả linh hồn tu chân tinh và tâm thần của tu sĩ khắp bốn phía.
Dù có phản kháng hay không, dù đồng ý hay không, tất cả đều bị cưỡng ép hút đi.
Khoảnh khắc này có rất nhiều người không biết thuật rút linh hồn nhưng bọn họ đều sinh ra một loại cảm giác nói không nên lời giống như chính mình và tu chân tinh này đang tan ra rồi hòa vào cùng một thể. Dưới một trảo tưởng chừng như đơn giản của Vương Lâm, linh hồn lập tức bay ra! Đã động thì kinh thiên động địa, tĩnh thì rút hồn tinh cầu.
- Đúng là rút linh hồn!
Nếu biết được manh mối của thuật thần thông này cũng chỉ có những tu sĩ đại thần thông cấp bảy, tiếng kinh hô vừa rồi từ trong miệng một người truyền ra, người này đứng thẳng lên, trong mắt lộ ra cái nhìn không thể tin.
Khoảnh khắc này không phải chỉ có hắn, hễ là những tu sĩ lão quái đại thần thông thì vẻ mặt đều biến đổi, căn bản không dám tin tất cả mọi tình cảnh xảy ra trước mắt là thật.
- Nghe nói trong tu chân tinh có hồn, nếu như tu luyện đến một trình độ nhất định, minh ngộ thiên đạo đạt đến mức độ không thể tin thì có thể rút ra linh hồn tu chân tinh rồi hóa thành thần thông thiên địa.
- Khi Phong Tiên giới tan vỡ chưa từng nghe nói pháp thuật này được truyền lại, căn bản không có cách nào chứng tỏ sự tồn tại của nó, tên Lữ Tử Hạo này. hắn. hắn có thể chân chính thi triển pháp thuật này sao? Đây là cảm giác thiên địa hư ảo và chuyển động, khí tức muôn đời tang thương lại giống hệt nhưng những gì được miêu tả trong sách cổ, tuyệt đối không sai, đây chính là rút linh hồn.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, khoảnh khắc khi hai luồng cầu vồng ở hai hướng đông và nam gào thét phóng đến, tay phải Vương Lâm vung lên giống như nắm được toàn bộ tu chân tinh, hắn nhấc mạnh tay lên.
Đột nhiên mặt đất phát ra những tiếng nổ vang vọng, nói thẳng ra thì nó không có bất kỳ tiếng động nào, vì âm thanh này tai không thể nghe rõ được, nhưng tâm thần lại có thể cảm nhận được giống như mặt đất trên tu chân tinh này đang run lên dữ dội.
Lúc này khí tức tang thương trở nên cực kỳ nồng đậm, giống như tu chân tinh này đang thức tỉnh, đang từ trong giấc ngủ say không biết bao nhiêu vạn năm, lần đầu tiên được người ta làm cho thức tỉnh. Hơn nữa đây cũng không phải phương pháp nhẹ nhàng mà chính là bắt buộc phải thức tỉnh. Khoảnh khắc khi tu chân tinh thức tỉnh thì linh hồn đã được ngưng tụ sau không biết bao nhiêu ngàn năm đã bị rút ra.