Trong lần đại hội trước đây của Vô Cực tông thì Thanh Vân Tông là tông phái đứng hạng thứ ba trong tinh vực cấp bảy. Thần thông của Thanh Vân Tông chú trọng vào sự biến hóa, cũng ẩn giấu những ý niệm khó lường, môn hạ đệ tử cũng có hơn bảy ngày người, nhiều năm qua đã đào tạo được rất nhiều cao thủ. Tất cả cao thủ đều được Vô Cực tông tuyển đi rồi trở thành trọng điểm bồi dưỡng.
Vẻ mặt người đàn ông trung niên có giọng nói bình thản cực kỳ bình tĩnh, làn da hơi vàng giống như trong người có bệnh nặng. Người này vừa nói lập tức phóng ra từ trong đám người ở phía tây đài cao, giống như dưới chân hắn có một đám mây vô hình nâng thân thể lên rồi dần dần tới gần đài.
Người đàn ông này mặc áo xanh, rất có danh tiếng trong tinh vực cấp bảy, ngày thường hắn thường bế quan không quan tâm đến chuyện đời. Lần này đại hội chủ tông được tổ chức rất long trọng, hắn mới xuất quan đến tham dự. Người này tu vi dũng mãnh, mơ hồ bùng ra khí tức Toái Niết hậu kỳ.
Nghe nói người này chính là một trong số ba đệ tử môn phái được Vô Cực tông quyết định tham gia đại hội tinh vực cấp tám. Vài ngàn năm qua hắn được Vô Cực tông cực kỳ coi trọng, rất nhiều đan dược và pháp bảo, thậm chí ngay cả thuật thần thông cũng liên tục đưa xuống trợ giúp. Hơn nữa người này còn được một vị trưởng lão trong nhóm bảy vị thái thượng của Vô Cực tông tự mình truyền đạo ngàn năm.
Có thể nói người này đã tập hợp toàn bộ thực lực Vô Cực tông, là một tu sĩ đại thần thông được bồi dưỡng trọng điểm với mục đích chính là chiến thắng trong đại hội tông phái cấp tám. Khi bước tiến của hắn giẫm xuống thì đám người bên dưới bắt đầu thảo luận ồn ào.
Nếu nhìn qua thì người đàn ông mặc áo xanh này cũng không lớn tuổi, nhưng thời gian tu đạo đã đạt đến vài ngàn năm. Lúc này vẻ mặt hắn cực kỳ bình tĩnh, khi rơi người xuống trước mặt Vương Lâm thì hắn ôm quyền nói:
- Lữ đạo hữu, xin chỉ giáo!
Người này vừa nói xong thì hai mắt bùng lên tinh quang, một thân tu vi Toái Niết ầm ầm tràn ra tạo thành một vòng xoáy lấy thân thể trung tâm quét ngang khắp bốn phía. Lúc này thiên địa giống như đã thay đổi, từ xa nhìn có thể thấy một vòng xoáy khổng lồ chậm rãi chuyển động. Hư ảnh của một mãnh hổ chín đầu màu đỏ đột nhiên huyễn hóa ra trong vòng xoáy, một tiếng gầm rống kinh thiên vang lên.
- Hổ Hồn Cửu Chuyển!
Ánh mắt đám người có kiến thức rộng rãi trong đám tu sĩ khắp bốn phía đột nhiên trở nên ngưng trọng.
Trong đám người Vô Cực tông đang ngồi trên khán đài, vẻ mặt Phùng Hải trở nên âm trầm rồi nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Tâm cơ của lão rất sâu, nếu không phải chuyện bất dắc dĩ tuyệt đối sẽ chẳng cùng chém giết với một người mà chính mình không nắm chắc chiến thắng. Lúc này lão đang lợi dụng cơ hội để xem tu vi cực hạn của kẻ đã giết chết Triệu Long.
Đám trưởng lão còn lại của Vô Cực tông cũng dùng ánh mắt đối với người cùng thế hệ nhìn về phía kẻ mặc áo xanh. Trong lòng bọn họ đều biết rõ, nếu tên đàn ông trung niên kia không phải một trong ba người bắt buộc tham dự đại hội tông phái cấp tám thì chắc chắn sẽ trở thành trưởng lão Vô Cực tông.
Lão già áo bào trắng tông chủ Vô Cực tông nheo mắt lại lộ ra vẻ khen ngợi, dù biết người đàn ông áo xanh này cũng không phải kẻ mạnh nhất trong đám ba người kia nhưng với tu vi Toái Niết hậu kỳ cũng đủ để chứng tỏ sự hùng mạnh của Vô Cực tông.