Những thần thông như một chỉ Thiên Vận thực sự tiêu hao cũng không phải là tiên lực, thuật này cũng không phải là tiên pháp mà chính là Vương Lâm dung hợp với linh hồn Thiên Vận Tử trong tâm thần rồi xuất ra.
Thứ mà thần thông này tiêu hao chính là lực lượng trong hồn phách Nghịch Hành giả Thiên Vận Tử, hơn nữa cũng có cả nguyên lực Vương Lâm. Nếu không phải được tu vi chính hắn tăng cường thì muốn tiện tay thi triển sẽ không dễ dàng như vậy.
Nhưng uy lực của một chỉ Thiên Vận vẫn còn kém thần thông do chính Thiên Vận Tử thi triển. Dù sao tu vi của hai người cũng khác biệt, hơn nữa phương pháp thi triển cũng khác hẳn nhau.
Vương Lâm ra tay chính là một chỉ Thiên Vận, cái hắn muốn chính là làm người ta phải kinh hoàng. Dù sao hắn cũng bị thương chưa lành, nhất định phải xuất ra những thần thông bí hiểm, vì vậy cũng đạt được mục đích trước đám người Vô Cực tông ở nơi đây. Nếu không phải chuyện bất đắc dĩ hắn sẽ không gọi ra Văn Thú, vì đây chính là đòn sát thủ bảo vệ tính mạng của hắn.
Mặt đất vẫn đang liên tục chấn động, những dư âm của vụ nổ dường như vẫn còn vang vọng bên tai tất cả mọi người. Mùi máu tanh tiêu tán trong gió lại làm đám người đang quan sát chấn động tâm thần.
Trước mặt Vô Cực tông mà phá hủy thân thể của tông chủ phân tông, giết chết đại trưởng lão phân tông, giết chết đại đệ tử Lữ Anh Kiệt của phân tông. Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, khi trưởng lão Vô Cực tông Phùng Hải đang muốn mở miệng ngăn cản thì một câu nói "Người cứu hắn sẽ cùng tội" không chút khách khí của Vương Lâm đã vang lên.
Nếu có tư cách, có thực lực thì có thể làm được tất cả. Điều này cũng chẳng phải không có người làm được, nhưng nếu có lá gan hành động như người này lại cực kỳ hiếm thấy.
Vương Lâm ra tay rất gọn gàng, đã hoàn toàn làm cho trong lòng đám người nơi đây, kể cả người Vô Cực tông sinh ra những chấn động rất sâu sắc. Lý Yên Phỉ cúi đầu, vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại bùng lên cảm giác ấm áp.
Ánh mắt Mộc Băng Mi trở nên phức tạp, trong lòng cũng không biết vì sao mà càng thêm chua xót. Nàng nghĩ tới Liên Minh tinh vực, nghĩ tới Côn Hư bị phá hủy, nghĩ tới sự hùng mạnh của Thác Sâm, những gì nàng đã gặp chuyện có chút gì đó giống với Lý Yên Phỉ.
Nhưng Lý Yên Phỉ lại có thể đứng sau lưng một người như hắn. Mà chính mình lại bất lực, mãi mãi cũng chỉ có một thân một mình gánh chịu mà thôi.
Vẻ mặt Lý Thiến Mai cực kỳ lặng lẽ, yên lặng nhìn về phía Vương Lâm, trên mặt hiện lên một nụ cười giống như trăm năm trước. Vương San San thì nhướng mày, trong đầu hiện lên một chỉ vừa rồi giống như đang nghĩ đến vấn đề nào đó.
Đám lão quái có tu vi cao thâm trong Vô Cực tông thì tâm cơ lại càng thâm trầm, lúc này đám người chẳng thể nhìn rõ đang buồn hay vui. Nhưng ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đã trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Chỉ có lão già áo bào trắng tông chủ Vô Cực tông là người nhìn thấy rõ tu vi Vương Lâm nhất, đối với chuyện Vương Lâm giết chết người Tiên Âm Môn trước mặt mình lão cũng không có biểu cảm gì giống như không được nhìn thấy.
Vương Lâm khẽ xoay người, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh nhưng một luồng sát khí lại bùng lên bao phủ toàn thân. Lúc này ánh mắt hắn đang chuyển lên địa phương Tầm Loan Tông, hắn cất bước phóng về phía đó. Bầu không khí bốn phía trở nên yên tĩnh, khoảnh khắc này gần mười vạn ánh mắt của đám người đều ngưng tụ trên cơ thể Vương Lâm. Hàng loạt ánh mắt chuyển đến không làm Vương Lâm sinh ra không cảm giác nào.