- Hắn đến rồi.
Lô Vân Tòng ngơ ngác nhìn bầu trời, nhìn lên những luồng sấm sét như vô tận. Sau khi nhìn đến hình bóng áo trắng sau mạng lưới sấm sét thì tâm thần chợt chấn động.
Lý Thiến Mai đứng thẳng người, nàng kinh ngạc nhìn lên bầu trời. Sau khi nhìn thấy bóng hình sau sấm sét, nhìn hình bóng quen thuộc đã chia lìa trăm năm, nhìn thấy đối phương giẫm chân lên mảng lưới sấm sét. Nàng khẽ cắn môi dưới, vẻ mặt trở nên lặng lẽ giống như tất cả vốn là như thế, vốn phải là tình cảnh trước mắt, phải được bầu trời đầy sấm sét nghênh đón, phải tiến thẳng vào lòng nàng.
Ánh mắt Mộc Băng Mi trở nên phức tạp, bên trong ẩn giấu một luồng tâm tư không nói nên lời. Nàng lặng lẽ nhìn hình bóng quen thuộc nhưng cũng xa lạ của người đàn ông trước mặt. Lúc này trước mắt nàng lóe lên rất tình cảnh, rất nhiều chua xót, rất nhiều khổ sở nói không nên lời. Nhưng trong cô độc lại có cảm giác ấm áp, một lúc lâu sau nàng lặng lẽ cúi đầu.
Những tia sáng rực rỡ trong cặp mắt đẹp của Lữ Yên Phỉ càng trở nên nồng đậm, hai hàng lệ sung sướng chảy xuôi, ánh mắt vẫn nhìn lên hình bóng ngày càng gần trên bầu trời. Khoảnh khắc này giống như tất cả uất ức đều bùng ra, đều theo nói chuyện mắt chảy xuôi. Vương Lâm đến, khoác áo sấm sét, chém thiên địa, bước qua Vân Hải.
Khoảnh khắc này không chỉ những người có quen biết với Vương Lâm, ngay cả những tu sĩ khắp bốn phía, ngay cả người Vô Cực Tông cũng cảm thấy chấn động.
Phùng Hải đứng thẳng người dậy, đồng tử trong hai mắt đột nhiên co rút rồi nhìn chằm chằm vào hình bóng đang hàng lâm từ trên bầu trời. Với tu vi của lão thì rõ ràng nhận thấy lực lượng khủng bố trong thiên địa, loại lực lượng này không phải người tu sĩ Toái Niết tầm thường có thể xoay chuyển được. Loại lực lượng này biến hóa ở mức độ vô cùng, chỉ có những kẻ hiểu rõ quy tắc, tu vi đạt đến Toái Niết đại viên mãn mới có thể nhận ra.
Không chỉ có Phùng Hải, ngay cả lão già tóc đỏ cũng hít vào một hơi thật sâu mà chấn động tâm thần. Quy tắc và ý cảnh của lão già này đều có liên quan đến lôi vì vậy mà những gì cảm nhận được lại càng thêm rõ ràng. Trong lúc mơ hồ, lão thậm chí đã sinh ra cảm giác không thể điều khiển nguyên thần trong cơ thể mình, giống như nguyên thần đã hóa thành sấm sét, giống như khoảnh khắc này có cảm giác xúc động muốn bái lạy. Giống như tất cả những gì hiện lên trước mắt lão không phải là một tu sĩ mà chính là một luồng Thần lôi muôn đời trường tồn, đã tồn tại vĩnh hằng từ thời kỳ thiên địa sơ khai đến bây giờ.
Ánh mắt người đàn ông trung niên họ Trứu của Vô Cực Tông cũng giống như tia chớp nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang đứng giữa sấm sét. Tâm thần người đàn ông họ Trứu chấn động, mơ hồ sinh ra cảm giác hoảng sợ. Hắn sợ vì đối phương xuất hiện mà mình không thể nào nhận biết được, mãi đến khi sấm sét vang vọng trên bầu trời mới kịp phản ứng.
Loại thần thông ẩn giấu khí tức này làm cho người đàn ông trung niên họ Trứu phải chấn động tâm thần, hắn nghĩ đây cũng chưa chắc là thần thông, mà chính là sự sắp xếp của người có tu vi cao hơn mình rất nhiều.
Lúc này lão già trước đó đã dẫn theo đám đệ tử đến vùng sương mù Loạn Thú để rèn luyện càng dám khẳng định, lão là người Vô Cực Tông duy nhất đã thấy Vương Lâm ra tay. Lúc này lão vội ôm quyền nói:
- Ngày đó gặp Lữ huynh cũng không ngờ đều là đồng môn, lão phu Ngô Giang Bình xin ra mắt đạo hữu.
Ngoài Ngô Giang Bình còn có một lão già khác đã sớm nhìn thấy hình bóng hư ảo của Vương Lâm. Lúc này ánh mắt lão già trở nên ngưng trọng, hắn vốn biết chuyện nhưng không hoàn toàn tin tưởng. Lúc này, lão lại hoàn toàn tin đối phương có bản lĩnh để quét ngang tinh vực cấp sáu và cấp bảy!