Lời nói của Mộc Băng Mi rất dịu dàng, giống như đang nhớ lại những hồi ức năm xưa, ẩn chứa một luồng cảm giác buồn phiền và những tâm tư khó nói nên lời. Giọng nói này chậm rãi vang lên bên tai tất cả mọi người Vô Cực Tông đang đứng nơi đây.
Cô gái tên Vương San San khẽ chớp mắt, nàng cười nói:
- Người có thể được Mộc tỷ tỷ khen ngợi như vậy, nếu có cơ hội thì tiểu muội cũng rất muốn gặp mặt.
Mộc Băng Mi khẽ lắc đầu, nàng nói:
- Sợ không có cơ hội thôi, người này bây giờ ở nơi nào ta cũng không biết được. Năm xưa từ biệt, nháy mắt đã cách xa chân trời, khả năng hắn có thể đến Vân Hải là không lớn.
Người đàn ông trung niên Vô Cực Tông đã đặt ra câu hỏi trước đó, rõ ràng có thân phận rất cao ở Vô Cực Tông, nếu không thì hắn cũng chẳng được ngồi cùng một chỗ với tông chủ Vô Cực Tông. Lúc này hắn nghe vậy thì bình thản nói:
- Nghe Mộc đạo hữu nói như vậy, Trứu mỗ cũng rất tò mò, rốt cuộc người này có phong thái gì, có đúng như lời Mộc đạo hữu nói không. Không biết người kia tên gì, mong rằng Mộc đạo hữu nói cho biết. Nếu có cơ hội gặp mặt, tại hạ sẽ không bỏ lỡ dịp may.
Lời nói có chút vô lễ, cặp lông mày đẹp của Mộc Băng Mi khẽ nhíu lại, nàng lạnh lùng đảo mắt qua người đàn ông họ Trứu rồi bình thản mở miệng nói:
- Tên hắn không cần phải nói cho ngươi biết, cuộc đời này nếu ngươi gặp được thì chưa chắc đã là may mắn.
Người đàn ông trung niên kia cười lên ha hả, hình như cũng không ngại mà lắc đầu nói:
- Chỉ là một tên Tịnh Niết sơ kỳ mà thôi, Trứu mỗ nếu muốn cũng có thể gặp được, bởi vì người có danh tiếng, còn có thể cho nhau một cái tạo hóa. Nhưng nếu Mộc đạo hữu đã nói như vậy thì thôi.
Vẻ mặt lão già áo trắng tông chủ Vô Cực Tông vẫn như thường, nhưng trong lòng lão cũng cảm thấy không vui. Lão quét mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên, cuối cùng cũng không nói gì.
Vương San San rất nhanh nhạy, nàng nở một nụ cười rồi mở miệng nói kết thúc chủ đề:
- Tông chủ, trước đó ta cũng nghe nói Lý Thiến Mai đã đến Vô Cực Tông, không biết lúc này đang ở đâu?
Nói xong, Vương San San hướng về phía Mộc Băng Mi giải thích:
- Lý tỷ tỷ là thiên chi kiêu nữ hiếm thấy trên Vân Hải tinh vực của chúng tôi, tu vi đã đạt đến Toái Niết đại viên mãn.
Dù là Mộc Băng Mi khi nghe được những lời này thì vẻ mặt cũng hơi thay đổi, nàng khẽ gật đầu.
- Lý đạo hữu từng có quan hệ với một người trong phân tông Quy Nguyên Tông của Vô Cực Tông chúng ta, nàng cũng không ngồi đây mà đang ở vị trí của Quy Nguyên Tông.
Trong lòng lão già áo trắng cũng cảm thấy chuyện này đặc biệt khó hiểu, lão khẽ mở miệng nói.
- Quy Nguyên Tông sao? Không biết là phân tông thuộc tinh vực cấp mấy?
Vương San San hơi ngạc nhiên, rõ ràng nàng chưa từng nghe qua Quy Nguyên Tông.
- Phùng trưởng lão, chuyện này tận mắt ngươi nhìn thấy, ngươi nói rõ ràng cho mọi người biết đi.
Lão già áo trắng đưa mắt nhìn về phía Phùng Hải ngồi ở phương xa.
Vẻ mặt Phùng Hải lộ ra vẻ cổ quái, lão đứng dật ôm quyền hướng về phía Mộc Băng Mi và Vương San San, ánh mắt cũng đảo qua đám bạn già đồng môn khắp bốn phía. Có rất nhiều người đang nhìn về phía mình, rõ ràng đám người này cũng biết chuyện nhưng không được tỉ mỉ, chẳng qua chỉ nghe nói mà thôi.