Vương Lâm đứng thẳng người trên cánh cửa đá, ánh mắt hắn đột nhiên đảo qua thiên địa rồi rơi trên người đám Lý Nguyên Lôi. Lúc này nhóm Lý Nguyên Lôi đã khôi phục trở lại từ trong trạng thái kinh hoàng, khi ánh mắt Vương Lâm đảo qua, tâm thần người nào cũng chấn động, trong lòng sinh ra cảm giác kính sợ.
Hình như đám Văn Thú đang vây quanh bốn phía còn không đáng sợ bằng người đàn ông áo trắng trước mặt. Nếu bọn họ được phép lựa chọn thì tất cả đều tình nguyện chiến đấu và chết trận với đám Văn Thú, chứ không muốn lựa chọn tình cảnh quỷ dị như vừa rồi.
Một lúc lâu sau Vương Lâm thu hồi ánh mắt, thân thể phóng thẳng lên không. Khi hắn phóng đi thì Văn Vương ở phía sau dẫn theo vài ngàn Văn Thú đang bao quanh đám người Lý Nguyên Lôi rồi gào thét phóng về phương xa, dần dần đã bao phủ khoảng trời trước mặt.
- Nơi đây không phải chỗ đám các ngươi nên dừng chân, mau rời khỏi đi.
Mãi đến khi Vương Lâm bỏ đi một lúc lâu thì từ trong thiên địa mới vang lên giọng nói của hắn.
Đám người Lý Nguyên Lôi đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều đang trầm tư sau khi sống sót qua cảm giác tai nạn chiếm giữ cả linh hồn và thể xác. Sau khi hồi tưởng lại tình cảnh quỷ dị vừa rồi thì cảm giác kính sợ của đám người với Vương Lâm càng trở nên sâu đậm.
Lúc này đám người đều đồng loạt hướng về phía Vương Lâm khom lưng và cúi đầu, sau đó cũng đồng loạt hóa thành cầu vồng rồi nhanh chóng phóng về phương xa. Lần này bọn họ đến đây cũng không mang đi hình ảnh về cánh cửa đá, không sinh ra những cảm ngộ về Phong giới, cái bọn họ mang đi chính là những cảm giác kính trọng đối với hình bóng tóc trắng áo trắng. Cảm giác kính sợ vẫn luôn tồn tại trong lòng, đồng thời cũng có cả hai chữ Lưu Nguyệt.
- Lưu Nguyệt!
Vương Lâm ngồi trên lưng Văn Thú, hắn lẩm bẩm nói một câu. Trong tâm thần hắn vốn đã có biển Tàn Dạ, lúc này lại có thêm một cánh cửa đá khổng lồ. Sau Tàn Dạ thì chính là Lưu Nguyệt.
Nhưng đối với thức thần thông thứ hai này, Vương Lâm cũng không hoàn toàn hiểu rõ, hắn cần phải liên tục cảm ngộ và thử nghiệm mới có thể thành hình.
- Thời gian quá ngắn, nếu được nhiều thì hoàn toàn có thể nắm giữ quy tắc năm tháng và vĩnh hằng. Nhưng lúc này lời hứa đối với Quy Nguyên Tông đã rất cấp bách.
Vương Lâm trầm tư, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua thiên địa sau lưng. Cảm ngộ lần này đã qua mười ngày, đạo hữu tông phái cấp tám cũng đã sớm bắt đầu.
- Thôi bỏ, ba ngày sau nên rời khỏi nơi này, sau khi xử lý xong chuyện Quy Nguyên Tông thì sẽ quay lại Phong giới tìm kiếm một lần nữa.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tâm thần vang lên giọng nói của chính mình. Đám Văn Thú ở bốn phía lập tức dùng tốc độ nhanh hơn rồi mang theo những tiếng rít gào kinh thiên phóng thẳng về phía vị trí rất sâu trong Phong Tiên giới.
- Ta cũng muốn xem trong Phong Tiên giới này rốt cuộc có bao nhiêu Văn Thú.
Ánh mắt Vương Lâm lại lóe lên tinh quang, hắn và mấy ngàn Văn Thú hóa thành đám mây đỏ khổng lồ phóng thẳng vào sâu trong Phong giới.
Lần này Vương Lâm không hạn chế tốc độ của Văn Thú, khi tiến về phía trước hai tay hắn liên tục bấm pháp quyết rồi điểm lên người. Sau khi vài luồng cấm chế rơi xuống thì lập tức phong bế tất cả khí tức bản thân. Chỉ ngắn ngủi vài canh giờ, hai tay Vương Lâm vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, cấm chế trong cơ thể lại ngày càng nhiều, cuối cùng hầu như đã bao phủ khắp toàn thân. Đến lúc này hắn mới yên lòng cũng phóng theo Văn Thú tiến vào sâu trong Phong Tiên giới.