- Văn Thú ở đây trở nên ít đi chắc chắn có liên quan đến người này, lúc này rõ ràng hắn đang đả tọa, chúng ta không nên làm phiền, mau rời khỏi đây thôi.
Lý Nguyên Lôi vừa nói chuyện vừa chậm rãi lui ra phía sau, nhưng đúng lúc này biến cố lại xuất hiện.
Văn Vương đang đứng bên cạnh Vương Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, nó lạnh lùng nhìn về phía hơn mười tên tu sĩ đang đứng ở phương xa. Thực tế thì nó đã sớm phát hiện ra những người này nhưng chẳng qua chẳng thèm quan tâm. Nhưng lúc này Văn Vương lại rít lên một tiếng.
Khi tiếng rít của Văn Vương vang lên, đột nhiên vài ngàn Văn Thú khắp bốn phía tản ra ầm ầm, những tiếng gào thét vang lên kinh thiên động địa. Đám Văn Thú hóa thành đám mây đỏ rồi điên cuồng vận chuyển, tất cả đều mang theo những tiếng rít chói tai phóng thẳng về phía hơn mười tên tu sĩ.
- Không tốt, trốn nhanh!
Thân thể Lý Nguyên Lôi điên cuồng lui ra phía sau nhanh như chớp, vẻ mặt hơn mười người bên cạnh lập tức biến đổi, cả đám vội vàng lui về phía sau, kẻ nào cũng muốn lập tức rời khỏi nơi này.
Nhưng đáng tiếc, tốc độ của bọn họ có thể vượt qua Văn Thú màu đỏ nhưng lại không thể so sánh với Văn Thú màu xanh. Mấy trăm Văn Thú màu xanh lập tức hóa thành hàng loạt luồng lưu tinh gào thét trong mấy ngàn Văn Thú. Chúng dùng tốc độ cực nhanh thoát khỏi bầy rồi hóa thành trăm luồng cầu vồng phóng thẳng về phía đám tu sĩ.
- Lam Văn!
Da đầu đám tu sĩ đều trở nên tê dại, tốc độ bỏ chạy lại nhanh hơn rất nhiều lần. Vừa rồi bọn họ đã thấy được đám mây đỏ, cũng không nhìn thấy bên trong đám mây đỏ có Văn Thú màu xanh. Nhưng lúc này khi nhìn thấy thì suýt nữa hồn phi phách tán. Trong Phong giới có một truyền thuyết về loại Văn Thú màu xanh cực kỳ đáng sợ này, chúng có được thần thông giống như tu sĩ Tịnh Niết.
Nhưng tốc độ của Văn Thú màu xanh lại quá nhanh, hơn nữa lại có số lượng vài trăm con nên tạo thành một lực tấn công đánh thẳng vào thị giác. Khoảnh khắc khi tâm thần đám tu sĩ chấn động, tiếng thét vang lên như sấm động thì mấy trăm Văn Thú màu xanh đã đuổi kịp rồi vờn quanh bốn phía đám người và phát ra những tiếng rít chói tai. Bộ dạng đám này cực kỳ dữ tợn, chiếc mũi khổng lồ, toàn thân bùng ra lam quang. Đám Văn Thú này giống như một cơn ác mộng đối với hơn mười tu sĩ.
Nhưng lúc này đám người căn bản không có cơ hội phản kháng. Khoảnh khắc khi Văn Thú màu xanh bao quanh và chặt đứt con đường đám người bỏ chạy thì đám mây đỏ đã tràn ngập. Đám người lúc này bị vây vào giữa trung tâm mấy ngàn Văn Thú, đã không còn có thể nhìn được giới hạn bên ngoài, từ chỗ này chỉ có thể nhìn thấy những bộ mặt cực kỳ dữ tợn của Văn Thú. Loại cảm giác đáng sợ này lập tức làm cho đám tu sĩ cảm thấy tuyệt vọng.
Bọn họ đã cực kỳ cẩn thận, năm xưa khi tiến vào chỗ này nhiều lắm cũng chỉ gặp phải vài trăm con Văn Thú mà thôi. Với tu vi của bọn họ, vì cự ly đến khe nứt cũng không xa nên có thể bỏ chạy.
Nhưng tình cảnh lúc này lại khác, mấy ngàn Văn Thú bao quanh là lần đầu tiên bọn họ gặp phải. Thực tế thì đừng nói là bọn họ, ngay cả những trưởng bối môn phái cũng chưa chắc đã gặp phải tình cảnh này trong đời.