Thời gian chậm rãi trôi qua, nháy mắt đã qua ba ngày, Vương Lâm vẫn khoanh chân ngồi trên cánh cửa đá khổng lồ, vẫn ở trong cảnh giới cực kỳ quỷ dị, vẫn đang tiếp tục cảm ngộ truy tìm loại quy tắc biến hóa thứ chín.
Đám Văn Thú ở khắp bốn phía vẫn rất nhiều nhưng không tản ra mà cảnh giác đảo mắt nhìn quanh. Đặc biệt là Văn Vương rơi lên người Vương Lâm trên đỉnh cửa đá, cặp mắt lạnh lùng của nó chậm rãi đảo qua khắp bốn phía. Tất cả đám Văn Thú bị ánh mắt Vương Lâm đảo qua đều trở nên cực kỳ cung kính.
Khi ánh mắt Vương Lâm rơi lên người Vương Lâm thì trở nên hoàn toàn khác biệt, vẻ lạnh lùng tiêu tán mà trở nên không muốn rời xa. Nó giống như một đứa bé không muốn rời xa cha mẹ mình. Thực tế thì Văn Vương trong lòng Vương Lâm cũng có một thân phận giống như vậy.
Bên cạnh Văn Vương có bốn Văn Thú đã đạt đến màu xanh đậm, đám này giống như đang bảo vệ, liên tục bay quanh. Một luồng khí tức có thể so sánh với tu sĩ Tịnh Niết đại viên mãn lập tức bùng ra từ trên người chúng.
Có thể nói được vẫn vương cầm đầu, một đám hơn năm nghìn con Văn Thú đã có quy mô rất lớn. Cũng vì điều này mà đám Văn Thú dần tiếp nhận sự tồn tại của Vương Lâm, nhưng nếu không có Văn Vương thì sự tiếp nhận này sẽ hoàn toàn tan vỡ.
Khi những tiếng rít vang lên lanh lảnh, Vương Lâm vẫn khoanh chân ngồi yên, hắn yên lặng cảm nhận những quy tắc trên cánh cửa đá. Trong cánh cửa ẩn giấu tám loại quy tắc khác nhau, nhưng trong khí tức của nó lại có dấu vết năm tháng hóa thành loại quy tắc thứ chín.
Nếu so sánh với tám loại quy tắc kia thì có thể nói loại thứ chín là mạnh nhất. Vương Lâm cũng không có thời gian đi tìm hiểu toàn bộ, hắn chỉ biết vứt bỏ tám loại kia mà lựa chọn loại thứ chín.
Sự thê lương của cánh cửa đá lộ ra vẻ cô độc, nó đứng đây trong Phong giới làm trong lòng Vương Lâm sinh ra vẻ đồng cảm. Vương Lâm ngồi trên cánh cửa đá, giống như đã hoàn toàn hóa thành cánh cửa rồi nhìn lên bầu trời tang thương. Hắn nhìn qua tình thế đổi dời, nhìn bầu trời đã chuyển hóa sau vài vạn năm, nhìn những dãy núi uốn lượn trên mặt đất. Trong lòng hắn hình như cũng dần trở nên tang thương.
Nếu so sánh gần hai ngàn năm tu đạo của Vương Lâm thì không có ý nghĩa gì với cánh cửa đá. Nhưng lúc này, khi tâm thần của hắn và cánh cửa đá dung hợp lại thì trong lòng lại giống như đã tìm được một cảm giác vận chuyển của khí tức năm tháng.
Giống như một người vẽ tranh nhìn núi, nhìn sông và nhân sinh và lúc nào những tình cảnh này chuyện hiện ra trong lòng, giống như đã có sẵn một khung cảnh hư ảo tồn tại trong tâm thần. Vương Lâm ngồi trên cánh cửa đá, hắn không cúi đầu nhìn nhưng ánh mắt không biết đã mở ra từ lúc nào và hướng về phía trước.
Ánh mắt Vương Lâm cực kỳ bình tĩnh giống như mặt nước, như mặt giếng lặng lẽ. Nhưng trong mắt hắn lại bùng lên một luồng hồi ức, trong lúc vô tình lại trở nên rung động, giống như đang thổi đi đám bụi phủ đầy trên ký ức.
Trong lúc mơ hồ, Vương Lâm giống như nhìn thấy một tu chân tinh, một người cha mang theo một đứa con đi giữa sông núi. Trong lúc bọn họ nói cười chỉ trỏ thì núi cao chót vót, nước sông gợn sóng.