Vương Lâm ẩn thân trong khí tức của rất nhiều Văn Thú nên hình bóng của hắn rất khó bị người khác phát hiện, nhưng sự cẩn thận của hắn lại càng ngày càng tăng. Tốc độ của Văn Thú tiến về phía trước cũng giảm hắn xuống, tất cả đều chậm rãi gào thét phóng về vị trí sâu nhất trong Phong Tiên Giới.
Khiên liên tục phóng về phía trước, Vương Lâm rõ ràng phát hiện ra những luồng gió chướng trong thiên địa ngày càng trở nên dữ dội. Tiếng gió nức nở nghẹn ngào giống như đang có rất nhiều linh hồn thê lương liên tục kêu khó kinh thiên động địa. Đồng thời trong gió cũng liên tục xuất hiện những vòng xoáy chạy đi chạy lại giữa đất trời.
Văn Thú hình như cực kỳ yêu thích những luồng gió này, đặc biệt là những cơn gió xoáy. Trên đường đi Vương Lâm đã được nhìn thấy hàng trăm Văn Thú phóng vào trong gió xoáy rồi xoay chuyển theo cơn gió bay về phương xa. Khi những âm thanh ầm ầm vang vọng thiên địa, chợt nhìn lại thì không thể phân biệt rõ Văn Thú chuyển động theo gió xoáy hay gió xoáy bị cuốn theo Văn Thú.
Khi liên tục phóng về phía trước, mặt đất Phong Tiên giới bị tổn hại liên tục đập vào mắt Vương Lâm. Hàng loạt khối đại địa tan nát giống như một chiếc gương vỡ, ngăn cách giữa những khối đất đá là rất nhiều khe nứt khổng lồ. Cũng có những khe nứt cực rộng, bên trong là một khoảng hư vô không giới hạn.
Trên những vùng đất đá tan vỡ còn có hàng loạt những bộ hài cốt hoang tàn, có rất nhiều kiến trúc sụp đỏ, gió chướng từ trong đó bùng ra giống như đang đi trên một con đường tan thương. Những ngọn gió nơi đây đã làm cho những kiến trúc hoang tàn dần dần tiêu tán theo năm tháng.
Vương Lâm nhìn qua tình cảnh trước mặt mà trong lòng không khỏi bùng lên một cảm giác thê lương. Đời hắn đã tu đạo gần hai ngàn năm, đã đi qua Vũ Tiên giới, Lôi Tiên giới, ngày hôm nay lại đến Phong Tiên giới. Kinh nghiệm của Vương Lâm có thể nói là cực kỳ phong phú, những người có thể so sánh được với hắn thì cực kỳ hiếm.
Cảm giác Vũ Giới gây ra cho Vương Lâm chính là sự phá hủy nghiêm trọng, khi nhìn rất khó có thể tìm lại hình ảnh tiên giới trước kia. Những thứ còn lại chỉ là quá trình tan vỡ, sau vài ngàn năm bị tu sĩ vơ vét bảo vật cũng chỉ còn những cảm giác thương tâm.
Lôi giới thì hoàn toàn khác biệt, so với Vũ giới thì Lôi giới không bị phá hoại nghiêm trọng. Tuy nó vẫn tan vỡ những nơi đó vẫn có thể cảm nhận được một vài phong thái hùng mạnh của Lôi tiên năm xưa.
Nhưng dù là Lôi giới hay Vũ giới cũng không thể so sánh với Phong Tiên giới. Vì Phòng giới có liên quan đến Văn Thú nên từ khi tan vỡ cho tới bây giờ vẫn được bảo tồn cực kỳ đầy đủ. Nơi đây chỉ có gió, những ngọn gió liên tục thổi trong thế giới không người vẫn còn tồn tại, vẫn cô độc vang vọng khắp đất trời.
Toàn bộ Phong giới gây ra cho Vương Lâm cảm giác chính là thê lương, cô độc và tịch mịch, giống như con người nơi đây đều đã chết sạch, chỉ có những ngọn gió thổi tới mang theo âm thanh nức nở.
Vùng đất phía trước chính là một mảnh lục địa lớn nhất mà Vương Lâm được nhìn thấy trong Phong giới. Mảng lục địa này giống như một con quái vật khổng lồ đang bay bổng trong không trung, bùng ra những cảm giác tang thương giống như đã trải qua thời gian muôn đời.