Hai mắt Phùng Hải chợt lóe lên, lão lập tức phóng đi. Trong lòng sáu vị trưởng lão Vô Cực Tông ở phía sau cũng đều bùng lên nghi hoặc.
Bọn họ vừa động thì đám đệ tử Vô Cực Tông ở phía sau cũng phóng về phía trước. Mấy trăm người hóa thành hàng loạt cầu vồng bay đi lập tức làm cho tất cả tu sĩ trên đài phải chú ý.
Lúc này đám người đã sinh ra rất nhiều điều suy đoán, có một số người gấp gáp cứ đơn giản phóng ra tiến lên phía bắc. Như vậy vì có người dẫn đầu thì sau đó đám tu sĩ bay theo phía sau càng nhiều.
Đột nhiên cuộc đại hội phân tông lập tức trở nên hỗn loạn, trên đài vốn có hai tu sĩ tinh vực cấp bốn đang chém giết lẫn nhau, nhưng lúc này bắt buộc phải nhìn nhau cười khổ, kẻ nào cũng nhìn về phía bắc.
Ở phương xa có hơn mười luồng cầu vồng phóng đi như tên bắn và cũng nhanh chóng đến gần. Một lão già tóc đỏ ở vị trí đầu tiên, trên người bùng ra tu vi Toái Niết, tu vi của hơn mười lão già đi theo sau cũng không thấp.
Khi tới gần, lão già tóc đỏ thấy mấy vạn tu sĩ ở bốn phí quanh đài đều đã hỗn loạn thì không khỏi nhướng mày, lão quát khẽ:
- Cấm Không!
Âm thanh này vừa mới bay ra khỏi miệng thì đột nhiên hóa thành tiếng sấm động vang vọng ầm ầm khắp bầu trời, một vài tu sĩ vừa bay lên đã lập tức run rẩy rồi trực tiếp rơi xuống.
Âm thanh này bùng ra ngoài kinh thiên động địa tạo thanh hàng loạt những con sóng âm điên cuồng cuộn về bốn phía. Đám tu sĩ hỗn loạn nơi đây lập tức trở nên yên tĩnh trở lại.
Lão già tóc đỏ cau mày, sau khi nhìn thấy hình bóng Lý Thiến Mai thì thân thể lóe lên mang theo đám người hơn mười lão già phía sau tiến đến ngay lập tức.
Lý Thiến Mai phóng đi như tên bắn, nàng không thèm để ý đến hành vi cực kỳ kinh động của Vô Cực Tông và đám tu sĩ khắp bốn phía, nàng phóng thẳng về phía Quy Nguyên Tông ở phía bắc. Hầu như chỉ trong nháy mắt nàng đã đến gần, thân thể nàng hạ xuống rơi trên mặt đất, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.
Vẻ vui mừng trong mắt Lữ Anh Kiệt lại càng trở nên nồng đậm, trước đó hắn đã nhìn thấy Lý Thiến Mai xuất hiện, nhưng vì khoảng cách quá xa, hơn nữa cũng không dám tản thần thức ra cho nên không nghe được Lý Thiến Mai nói ra ba chữ Quy Nguyên Tông. Lúc này Lữ Anh Kiệt hít vào một hơi thật sâu, hắn ôm quyền mà trên mặt lộ ra một nụ cười ôn hòa, khoảnh khắc khi Lý Thiến Mai phóng đến thì cao giọng nói:
- Lý cô nương, từ biệt trăm năm, có còn nhớ Lữ mỗ không?
Bên cạnh Lữ Anh Kiệt chính là Triệu Long Tầm Hoan Tông, vẻ mặt người này cũng lộ ra vẻ cung kính. Hắn ôm quyền chào hỏi rồi mở miệng nói:
- Thì ra là Lý đạo hữu có quen biết với Anh Kiệt, tại hạ là Triệu Long Tầm Hoan Tông xin ra mắt Lý đạo hữu.
Hai người bọn họ vừa mở miệng lập tức làm cho tu sĩ khắp bốn phía chấn động, rõ ràng không ai ngờ một Lý Thiến Mai thiên chi kiều nữ phải vội vàng đến đây vì Lữ Anh Kiệt.
"Nghe đồn tên Lữ Anh Kiệt này rất phong lưu, không ngờ cũng có quen biết với Lý Thiến Mai Phá Thiên Tông, nàng lại còn vì hắn mà đi đến Vô Cực Tông." "Nếu chuyện này là thật thì đại hội chủ tông lần này Tiên Âm Môn còn chưa tỷ thí thì thanh danh đã vang dội, không ngờ, đúng là không thể ngờ!" "Cũng không biết vì sao tên Lữ Anh Kiệt kia lại được Lý Thiến Mai ưu ái, chuyện này làm người ta cảm thấy khó hiểu!" Dù đám người Vô Cực Tông đi theo Lý Thiến Mai đến đây cũng phải hướng ánh mắt về phía Lữ Anh Kiệt, chỉ có đám người Phùng Hải là nhướng mày. Bọn họ chính tai nghe thấy Lý Thiến Mai hỏi thăm về Quy Nguyên Tông, nhưng hiện nay tên Lữ Anh Kiệt này xuất hiện lại làm cho bọn họ càng trở nên nghi ngờ.