Thần sắc Lữ Anh Kiệt có chút âm trầm, nhìn chằm chằm Lô Vân Tử. Hắn còn nhớ rõ một ngàn năm trước, chính là người trước mặt này mang theo Tử Đạo Tông từ tầng tinh vực thứ năm, sau khi trở thành đệ nhất phân tông của tầng thứ năm, đã muốn khiêu chiến với đệ nhất phân tông của tầng thứ sau Tiên Âm Môn.
Tuy cuối cùng khiêu chiến thất bại, nhưng đây đúng là sỉ nhục đối với Tiên Âm Môn. Người này triệt để lợi dụng một trận chiến với Tiên Âm Tông để tạo nên uy danh của Tử Đạo Tông, còn làm cho ba chứ Lô Vân Từ này danh chấn trong toàn bộ Vân Hải.
Tại đại hội của Vô Cực Tông lần này, sự ngang ngược của Lô Vân Từ này so với một ngàn năm trước còn lớn hơn không ít, chỉ sợ cuối cùng sẽ lựa chọn cơ hội để khiêu chiến với Tiên Âm Môn bọn họ!
Nếu liên tục bị một phân tông ở tầng thứ năm khiêu chiến hai lần, Tiên Âm Tông kia có thể nói là không còn chút mặt mũi nào, thắng là chuyện đương nhiên, nhưng nếu có một chút hơi yếu thế, thì cho dù là vẫn thắng, nhưng cũng sẽ bị người ta âm thầm đàm tiếu.
- Lô Vân Tử, miệng lưỡi của ngươi thật là lợi hại, chỉ là không biết Lữ huynh mà ngươi nói, làm thế nào để giết chết ta như giết một con kiến đây!
Thần sắc của Lữ Anh Kiệt dần dần trở nên bình thản, hắn là người ầm trầm, hỉ nộ không hiện ra sắc mặt, chỉ trong vài hơi thở, liền có thể đem lửa giận vừa rồi đè nén xuống.
Lô Vân Tử trong mắt lóe lên hàn quang, nhìn Lữ Anh Kiệt. Hắn hiển nhiên biết được tính tình của người này, nhưng càng nhìn, trong lòng lại càng thấy ghét.
- Nếu hắn có thể đến, ngươi sẽ có cơ hội biết được!
Thanh âm Lô Vân Tử lạnh như băng, lần này hắn tơi Vô Cực Tông, ngoài tham dự đại hội các phân tông, chuyện qaun trong nhất chính là muốn gặp lại Vương Lâm, cho nên đối với Quy Nguyên Tông cực kỳ chú ý.
Nhưng ngay khi Lô Vân Tử nói ra lời này, đột nhiên ở xung quanh chỗ này liền có một thanh âm nam không ran am, nữ không ra nữ, như thể phát ra từ kẽ răng, vang vọng khắp bốn phía.
- Mỗ gia cũng sẽ chờ người họ Lữ mà Lô Vân Tử nói.
Thanh âm này vừa truyền đến, Lô Vân Tử lập tức biến sắc. Không chỉ có hắn mà người của Quy Nguyên Tông bao gồm cả Lữ Yên Phỉ thần sắ cũng đều biến đổi.
Thanh âm này tưởng như mềm yếu vô lực, nhưng ngay khi truyền tới cũng dẫn dắt nguyên thần của mọi người, theo sự lên xuống của thanh âm xuất hiện những dao động kịch liệt. Nếu là người tu vi không đủ, thậm chí dưới thanh âm này sắc mặt cũng tái nhợt, nguyên thần rối loại lập tức sẽ bị tổn thương!
Chỉ có Lữ Anh Kiệt kia thần sắc vẫn như thương, vẻ sợ hãi lẫn vui mừng lóe lên trong mắt. Hắn xoay người nhìn về phía sau, ôm quyền cực kỳ cung kính nói:
- Tham kiến Triệu tiền bối.
Hư không phía sau Lữ Anh Kiệt lúc này xuất hiện gợn sóng quanh quẩn, dần dần hiện ra một người. người này là một nam tử trung niên, đặc điểm nổi bật của hắn là một cái mũi khoằm, đôi môi hơi mỏng cùng với ánh mắt âm trầm, khiến cho người này thoạt nhìn cực kỳ độc ác.