Ngày thứ năm tiến vào Phong Tiên Giới này, theo Vương Lâm chậm rãi tiến vào, chỗ của hắn hôm nay vẫn đang ở vùng ngoại vi của Phong Tiên Giới này, chỉ là gần vị trí trung tâm hơn một chút mà thôi.
Nơi này có một mảnh vỡ đại lục của Tiên Giới trôi nổi, vừa mới tới gần nơi này đột nhiên ở phía trước có một đạo lam quang lóe lên. Ánh mắt Vương Lâm sững lại, thần sắc lập tức trở nên phấn chấn, hắn nhìn thấy rõ ràng ở bên trong đạo lam quang kia có một con Văn Thú! Con Văn Thú này toàn thân màu lam, phát ra một khí tức Tịnh Niết sơ kỳ!
Nó không di chuyển theo đàn, mà chỉ đi một mình. Đang lúc phi hành đột nhiên Văn Thú Vương ở dưới chân Vương Lâm kêu lên một tiếng dài, Văn Thú màu lam ở đằng xa lập tức dừng lại, ngừng bay tới, xoay người nhìn chằm chằm Vương Lâm cùng với Văn Thú Vương ở đằng xa, ánh mắt lộ ra vẻ mê man sợ sệt.
Đúng lúc này, Văn Thú Vương ở dưới chân Vương Lâm lại kêu lên, hóa thành một đạo cầu vồng màu vàng nhạt bay thẳng đến Văn Thú màu lam kia, trong nháy mắt đã tới gần, cái xúc tu rất lớn quét ngang ra trực tiếp quất lên người Văn Thú màu làm kia.
Con thú kêu lên thê thảm không dám né tránh, mạnh mẽ lui lại, ở cách trăm trượng mới dừng lại, vẻ sợ sệt trong mắt dần giảm bớt, nhưng vẫn còn tồn tại. Đột nhiên nó kêu lên kịch liệt, chỉ thấy thân thể khẽ chuyển, hóa thành một đạo lam quang muốn bỏ chạy ra xa.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hào quang màu vàng nhạt trên toàn thân Văn Thú dưới chân hắn lập tức tản ra, một tiếng rít gào còn to hơn vang lên. Ngay khi tiếng rít gào này phát ra, những Văn Thú màu đỏ ở xung quanh lập tức run lên, ánh mắt lộ ra vẻ cung kính cùng hoảng sợ.
Thân mình Văn Thú màu làm ở đằng xa lại dừng lại, giống như dưới uy áp này có hai ý niệm đấu tranh lẫn nhau trong thân thể. Văn Thú màu lam này trong lúc run rẩy không bỏ chạy nữa, mà chậm rãi bay về phía Văn Thú Vương, ở phía trước bộ dáng lộ ra vẻ thần phục.
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang, thân mình từ trên Văn Thú Vương bước tới, trong nháy mắt đã tới bên cạnh Văn Thú màu lam kia. Văn Thú màu lam lập tức trở nên dữ tợn, hai mắt lộ ra vẻ âm hàn, nó vẫn thần phục Văn Thú Vương, nhưng đối với Vương Lâm thì vẫn hung tợn ngợp trời.