Đại hội tại bát giai tinh vực bắt buộc tất cả các tông phái trong tầng thứ tám phải tham dự. Nhưng cũng không phải tất cả các đệ tử đều cảm thấy hứng thú với việc này, các tông phái cũng có một vài môn nhân đối với sự kiện này rất là coi thường, tuy chưa tham dự nhưng đã có ý rời khỏi. Lúc này những tu sĩ bên ngoài Phong Tiên Giới cũng như vậy.
Bọn họ đều là những đệ tử tiểu bối của những tông phái, nhưng tu vi cũng không hề kém, đang thăm dò Phong Tiên Giới!
Lý Nguyên Lôi là một trong số này, thậm chí trong những người này, hắn dường như là người có tu vi cao nhất, tu vi có vẻ đạt tới Tịnh Niết hậu kỳ đại viên mãn, toàn thân mặc áo xanh, thân mình dong dỏng cao, toát lên một khí thế rất oai hùng, dưới đôi lông mày dựng ngược là đôi mắt sáng ngời, lạnh lùng nhìn về phía trước. Bọn họ đang đợi một vài tu sĩ khác tới đây tụ hội, dựa theo tính toán thời gian, có vẻ như mấy người này cũng sắp tới nơi.
Đúng lúc này, đột nhiên đám sương mù phía trước chợt quay cuồng, Vương Lâm toàn thân mặc áo trắng, tóc trên đầu cũng trắng, thân ảnh như gió, nhẹ nhàng phá tan sương mù chậm rãi đi ra.
Ngay khi hắn xuất hiện, ánh mắt của hơn mười tu sĩ nơi đây đều tập trung về phía hắn. Lý Nguyên Lôi sau khi nhìn thấy Vương Lâm thần sắc khẽ động, ánh mắt đảo qua trên người Vương Lâm.
Những tu sĩ bên cạnh Lý Nguyên Lôi sau khi ánh mắt đảo qua cũng thu hồi lại, không chú ý đến Vương Lâm nữa. Duy chỉ có Lý Nguyên Lôi vẫn nhíu mày, hắn chung quy vẫn cảm thấy thanh niên áo trắng trước mắt này dường như có cảm giác quỷ dị khó lường.
Nhìn cái khe của Phong Tiên Giới trước mắt, ánh mắt Vương Lâm không thể không lóe lên, hắn đã mất thời gian một tháng, rốt cuộc cũng đã tới được nơi này. Nơi này, chính là Phong Tiên Giới.
Lúc này hắn cũng không nhìn đến những tu sĩ bên ngoài Phong Tiên Giới, thân thể ung dung bước về phía trước, đi thẳng đến cái khe khổng lồ mà Phong Giới mở ra giữa Tinh Không.
Nhìn cái khe này giống như là một cái miệng lớn há ra bên trong tinh vực, như muốn nuốt lấy hết thảy, lộ ra một luồng khí tức âm trầm, còn có một tia tiên khí như có như không tràn ra, mặc dù rất mờ nhạt, nhưng Vương Lâm cũng phát hiện ra rõ ràng.
Lướt qua hơn mười tu sĩ kia, Vương Lâm đứng bên ngoài cái khi, thần thức tản ra hướng vào bên trong dò xét, nhưng lập tức phát hiện ra thần thức của mình dường như rơi vào một cái động không đáy, nhưng cũng giống như đi vào một không gian khác, nhanh chóng tiêu tan. Nhưng ngay khoảnh khắc tiêu tan, Vương Lâm cũng thấy được một cảnh tượng ngắn ngủi bên trong lối vào của Phong Tiên Giới.
Đó là một thế giới tràn đầy ánh sáng vàng, dường như toàn bộ trời đất đều bị gió bao phủ, bất kể là mặt đất hay bầu trời toàn bộ đều bị gió thổi.
Thần thức tản ra bị cái khe nuốt lấy, mặc dù sót lại một ít nhưng dưới những cơn cuồng phong ầm ầm cũng lập tức tan vỡ. Ánh mắt Vương Lâm không khỏi lóe lên, theo bản năng lui ra phía sau vài bước.