Vương Lâm trở về, đại hội tại bát giai tinh vực trong Vân Hải đã sắp bắt đầu cũng không có chút gợn sóng nào, cũng không có ai biết đến sự tồn tại của hắn. Dù sao thì hôm nay hắn tại Vân Hải hầu như cũng không ai biết tới.
Vương Lâm vẫn bình thản như nước giếng sâu, không chút dao động. Chẳng ai đoán được rằng người sẽ nổi tiếng Vân Hải đang từ từ lộ ra trong thời khắc này.
Thu hồi ánh mắt từ tinh không, Vương Lâm đơn giản ngồi xuống đại lục hoang dã này. Hắn đoán rằng những người được coi trọng hắn đã được chủ tông mang đi từ trước. Nơi này chắc hẳn là hiếm người qua lại. Vương Lâm ngồi trầm ngâm hồi tưởng lại cảnh tượng trong Thất Thải giới, trong lòng hơi cảm khái.
- Bảy người cùng đi, trở lại chỉ có một mình ta.khi đi là Tịnh Niết sơ kỳ, mà hiện giờ.
Đôi mắt uể oải của Vương Lâm chợt lóe sáng, lẩm bẩm:
- Hiện giờ mình đã tiến nửa bước vào Toái Niết.
Nhớ lại hết thảy mọi chuyện trong Thất Thải giới, trong đầu Vương Lâm liền hiện lên bộ hài cốt chiến tinh, động phủ của Tư Mã Mặc, Chu Tước ba lần thức tỉnh, hấp thu tia chớp ngoại giới, những người bị lạc, những kẻ đi tìm, còn có kinh văn không biết thật giả kia, lại cả chuyện mơ hồ phát hiện ra bí mật của Thiên Vận Tử, thấy được Thiên Nghịch châu phỏng chế, biết được sự tồn tại của những nghg.
Đánh với Thương Tùng Tử, đoạt được Thất Thải Đinh, chiến lão già tóc bạc, nuốt đạo quảm mở Thiên Nghịch, bị thương nặng dưỡng thương, quan trọng hơn là tu vi tăng lên, Văn thú lại lột xác.
Đạt được Tuế Nguyệt Cấm chế, lại chiếm được hai thanh đoản kiếm kỳ dị đâm vào bộ xương hươu thần bí. Hết thảy những chuyện này cũng khiến tâm thần Vương Lâm phấn chấn. Thời gian trăm năm trôi qua mà dường như cả thiên địa thay đổi.
- Thế sự vô thường, có được có mất.Đánh một trận với Thương Tùng Tử, nương theo pháp bảo Thứ Không Niết của mình phân làm hai, Thủy Tinh Kiếm bị đánh nát, chiến phủ tan tành, ngay cả Cổ Thần đại đỉnh cũng tan tành.mà quan trọng là đệ lục tinh mơ hồ của mình cũng đã vỡ nát.
Vương Lâm than nhẹ, lẩm bẩm nói:
- May mà ý cảnh biến thành quy tắc chi tinh vẫn còn.Dù là Cổ Thần lục tinh có tan nát thì thân thể Cổ Thần dù có chịu đệ nhị tổn vẫn khôi phục, cũng có thể sẽ gặp được cơ duyên khác. Dù sao thì đã tới cấp độ này, muốn khôi phục cũng phải chờ đợi lâu dài hơn nhiều.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, cẩn thận cân nhắc sự được mất xong rõ ràng biết lần này những thứ mình mất đi so với sự thu hoạch tại Thất Thải giới thật so không đáng gì!
Tay phải hắn chụp vào hư không một cái, trước thân thể hắn liền xuất hiện một cái khe trữ vật. Từ trong đó bay ra hai nguyên thần gần như đã tử vong. Hai nguyên thần này chính là hai người có ấn ký ngọn lửa và tia chớp trong Thất Thải giới.
Hai nguyên thần này Vương Lâm không giết mà bắt lại, giờ phút này tay phải hắn ấn lên đỉnh đầu hai nguyên thần, mạnh mẽ lục lọi ký ức. Theo sự tìm tòi của hắn, thân thể hai nguyên thần run rẩy, phát ra những âm thanh thê thảm sau đó dần dần suy yếu, cuối cùng ầm một tiếng liền tan nát, bị Vương Lâm hút vào miệng, bắt đầu chữa thương.