Trong khi bay nhanh đi, chiếc nhẫn lấy từ Bàng Đức trên tay Vương Lâm phát ra từng đạo hào quang, vờn quanh bên ngoài thân thể hắn, nhanh chóng xoay tròn, hình thành một cơn lốc xoáy. Vương Lâm ở bên trong cơn lốc xoáy bay thẳng tới gần bàn tay khổng lồ do Thất Thải giới hóa thành ở bên dưới. Vân Hồn Tử do dự một chút rồi cắn răng theo sát phía sau Vương Lâm phóng đi.
Về phần lão phụ nhân áo xanh kia, vì bị thương quá nặng, giờ phút này không cần nghĩ ngợi, lập tức hướng lên bầu trời bay đi, cố gắng tránh ra khỏi lòng bàn tay kia.
Bàn tay do toàn bộ Thất Thải giới hóa thành này trong tiếng nổ ầm ầm kinh thiên, năm ngón tay chậm rãi hướng vào lòng bàn tay nắm lại, muốn đem Vương Lâm ở bên trong hoàn toàn bóp nát!
Cảnh tượng này chấn kinh thiên địa, năm ngón tay do những ngọn núi hóa thành kia với tốc độ cực nhanh mang theo tiếng gào thét chói tai, từ năm hướng ép xuống. Cả bầu trời vào giờ khắc này giống như bị bóng ma chiếm cứ, kinh tâm động phách.
Đáng sợ nhất chính là ngón tay út của bàn tay này, ngón tay này chưa tới gần, đã có cuồng phong đập vào mặt. Cuồng phong này rất mạnh, dường như có thể phá nát hư vô, khiến cho trời đất sụp đổ, khiến cho hết thảy sinh linh toàn bộ thân thể đều bị diệt vong!
Trong khi tránh gió, lão phụ nhân áo xanh vốn đang bị trọng thương, thân thể run lên, sắc mặt xám như tro tàn, nhưng cố gắng gượng bay lên cao hơn, muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay.
Trong lòng bà ta hiểu rõ, mục tiêu của bàn tay lớn không thể tin nổi này chính là Vương Lâm, cho nên chỉ cần đối phương chết, như vậy chưởng này sẽ tiêu tan, hết thảy sẽ trở lại bình thường. Giờ phút này bà ta cũng không dám nghĩ đến việc có ra được Thất Thải giới này hay không, ý niệm duy nhất trong đầu chính là phải sống! Bất kể như thế nào cũng phải sống!
- Chỉ có thể gắng gượng cho tới lúc người họ Lữ kia tử vong, ta mới có thể sống được!
Lão phụ nhân áo xanh sắc mặt không còn chút máu, cắn răng giãy giụa trong cơn cuồng phong này, tiếp tục bay lên cao hơn.
Hai mắt Vương Lâm lộ ra chiến ý, chỉ thấy ngón tay út của bàn tay kia gào thét lao đến. Ngón tay này vô cùng to lớn, dường như có thể che mẩ một nửa không trung, giờ phút này không ngừng tới gần, chậm rãi uốn lượn, lao thẳng tới Vương Lâm!
- Người này không biết có phai là chưởng tôn hay không, ý của hắn đó là khiến cho ta phải bỏ chạy. Nhưng ta vì sao lại phải bỏ chạy, làm thế nào để có thể thoát ra, đơn giản.là đánh một trận!
Trong tiếng cười dài của Vương Lâm, quy tắc chi tinh trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn, tay trái giơ lên chỉ lên trời.
Đột nhiên liền có một luồng hắc phong tràn ngập trời đất. Luồng hắc phong này rất nồng đậm, đủ để che trời, bên trong luồng hắc phong này có sáu con hắc long rít gào hiện ra, trong tiếng rống giận xông về phía ngón tay út!
Ngay lúc sáu con hắc long này xuất hiện, bên trong hắc phong trên bầu trời lại có một con hắc long thứ bảy rít gào hiện ra! Vốn dĩ với tu vi của Vương Lâm, sáu con hắc long đã là cực hạn, nhưng nhờ quy tắc chi tinh hắn đã vượt qua được cực hạn, có thể gọi ra được bảy con hắc long.