Vương Lâm mang theo vẻ suy tư, bước ra ngoài ngọn núi. Giờ phút này cái khe trên đỉnh núi đã biến mất, hào quang tràn ngập Thất Thải Giới cũng tiêu tan, màn đêm lại bao trùm.
Nhìn phía trước tối đen như mực, thần thức Vương Lâm tản ra, sau khi ra khỏi ngọn núi phóng nhanh đi. Nhưng lập tức thân thể hắn dừng lại, cúi đầu nhìn về một phía sơn cốc cách đó không xa.
- Ra đây cho ta!
Thanh âm Vương Lâm bình tĩnh, nhưng lại có một sự uy nghiêm không thể cự tuyệt.
Lời nói lạnh như băng, giống như âm phong thổi qua, vang vọng bên trong sơn cốc, còn phóng lên cao, giống như chấn động toàn bộ Thất Thải Giới, hình thành tiếng nổ ầm ầm, như thể lời nói đi kèm theo mệnh lệnh, khiến cho tất cả những người nghe thấy đều phải tâm thần kịch chấn.
Vân Hồn Tử khoanh chân ngồi bên trong một động phủ trong sơn cốc. Từ lúc Vương Lâm xuất hiện, khi cái khe chiếu rọi toàn bộ Thất Thải Giới, hắn đang nhập định liền thức tỉnh, theo đó còn cảm thấy hãi hùng khiếp vía cùng với nỗi sợ hãi không thể hiểu nổi. Hắn mơ hồ đoán ra, người từ trăm năm trước, dường như… đã trở về… Sát khí của hắn trăm năm trước, trong những năm này còn lưu lại không nhiều, đang trong lúc do dự, đột nhiên cảm nhận được một khí tức khiến cho hắn hồn bay phách tán đột nhiên xuất hiện. Cùng lúc đó, lời nói lạnh như bằng giống như từng lưỡi dao sắc bén ầm ầm biến ảo ở xung quanh hắn, trực tiếp xuyên thấu thân thể, đâm vào trong nguyên thần.
Sắc mặt hắn tái nhợt, bên tai dường như có tiếng ầm vang quanh quẩn, toàn thân mơ hồ xuất hiện ngọn lửa màu lam, như thể đang bị thiêu đốt. Nhất là trong ngọn lửa này còn có lôi đình tràn ngập, khiến cho hắn trong thời gian ngắn toàn thân tê dại.
Càng làm cho hắn khiếp sợ hơn chính là một luồng chiến ý điên cuồng đã dâng lên trong lòng, nếu chiến ý này có thể phát tiết ra thì không nói, nhưng giờ phút này lại bị một ý cảnh đạo niệm phong tỏa bên trong cơ thể, vì thế, khiến cho nguyên thần của hắn bị chiến ý thiêu đốt, đau đớn thống khổ, với tu vi của hắn, cũng phải kêu thảm một tiếng.
Càng làm cho hắn cảm thấy đáng sợ hơn chính là bên trong thanh âm này, hắn có một cảm giác cực kỳ mãnh liệt rằng nếu không lập tức đi ra, chỉ cần đối phương có một ý niệm trong đầu, trong khoảnh khắc sẽ khiến cho mình tiêu tan bỏ mạng.
- Hắn… hắn… hắn tại sao lại… mạnh như vậy!
Vân Hồn Tử mặt không còn chút máu, vẻ mặt sợ hãi. Hắn cảm nhận được rõ ràng, Vương Lâm giờ phút này so với trăm năm trước hoàn toàn khác một trời một vực!
Không có một chút gì do dự, Vân Hồn Tử lập tức lao ra khỏi động phủ, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Vương Lâm đang lơ lửng giữa trời đất. Ngay khi nhìn thấy Vương Lâm, trong đầu hắn trống rỗng, chỉ có trái tim là đập điên cuồng, ngay trong khoảnh khắc này, át đi tất cả.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, không có bất kỳ một tiếng động gì, nhưng Vân Hồn Tử lại cảm thấy giờ phút này, dường như toàn bộ trời đất đã trở thành bàn tay của đối phương, mà chính mình lại đang trong lòng bàn tay đó, hoàn toàn không thể trốn thoát, sự sống chết của bản thân hoàn toàn không thể tự quyết định được, mà phụ thuộc vào người đang ở trước mắt.