Trong tinh không mênh mông, đảo mắt đã nhìn thấy những đám mây sáng chói. Khi này lóe lên tạo ra một bức tranh tuyệt đẹp, giống như tồn tại mãi mãi trong năm tháng, không phân biệt rõ thời gian trôi qua. Đây là một vùng tinh không yên tĩnh trong mơ, ở đây giống như tất cả tiếng động đều đã biến mất, thiên địa đều bị bao phủ trong bóng tối.
Phương xa có một tinh cầu bỏ hoang, trên tinh cầu này không có bất kỳ luồng hào quang nào, cũng không có sinh cơ mà chỉ được bao phủ bẳng tử khí. Nơi đây giống như một lão già cực kỳ suy yếu đang vùng vẫy thở dốc, nhưng luồng khí kẻ này thở ra lại nồng nặc tử khí. Nhưng lúc này trên tinh cầu bỏ hoang này lại có một người đang ngồi.
Nếu có bất kỳ tu sĩ nào nhìn thấy tình cảnh này thì tâm thần chắc chắn sẽ chấn động, trong đầu sẽ trở nên trống rỗng. Kẻ nào cũng sẽ cho rằng mình đã hoa mắt, là ảo giác mà ngay cả trong giấc mộng cũng không thể nghĩ ra được.
Thân thể người này to như vài cảm nhận được dấu vết của năm tháng, giống như hắn cùng tồn tại thiên địa. Tinh không thiên địa này đã tồn tại quá lâu, đã lâu đến mức ngay cả chính hắn cũng không thể nhớ rõ từ thời đại nào.
Thân thể khổng lồ chỉ bình tĩnh ngồi trên tinh cầu bỏ hoang này thì đã có một luồng uy áp không thể tưởng tượng bùng ra ngoài bao phủ toàn bộ tinh vực, làm cho tất cả sinh linh trên khắp tinh vực đều run rẩy hoảng sợ. Nơi đây là La Thiên tinh vực… tất cả tu sĩ La Thiên đều cảm thấy tim đập chân run, cảm giác run rẩy đến từ sâu trong linh hồn làm bọn họ không thể dùng bất kỳ phương pháp nào để áp chế nỗi sợ hãi và căng thẳng trong lòng.
Một vài mãnh thú hoang dã không dám cử động thân thể dưới luồng khí tức này, tất cả đều nằm sấp trên mặt đất giống như chỉ cần người kia có một ý niệm thì thân thể chúng sẽ hóa thành máu tươi, sẽ bị hiến tế.
Người này giống như thần linh, trên mi tâm hắn có tám tinh điểm xoay tròn, nhưng có bốn cái tinh điểm sáng rực còn bốn cái còn lại thì đen kịt, giống như đã khô héo… Nhưng cũng không tiêu tán.
Hắn giống như một người hùng mạnh nhất trong tinh vực này, hắn đã từng là người thống trị nhưng sau khi thức tỉnh nhìn trời một lúc lâu thì vẻ âm trầm trong mắt hắn lại thay thế bằng cảm giác mê man.
- Vũ giới không có khí tức của hắn… Lôi giới cũng không, ôi… Thiểm giới chẳng có khí tức của hắn, vậy rốt cuộc hắn ở nơi đâu?
Người khổng lồ này ngẩng đầu lên, vẻ mặt dữ tợn. Hắn ngửa mặt lên gầm một tiếng kinh thiên động địa làm khiếp sợ toàn bộ tinh vực.
Khi tiếng gầm rống vang lên thì tinh không chấn động dữ dội, những tiếng nổ ầm ầm lại vang vọng khắp đất trời. Tinh cầu hoang dã dưới chân hắn đột nhiên xuất hiện dấu hiệu tan vỡ rồi tạo thành một cơn bão khủng bố quét ngang khắp bốn phía. Lúc này tất cả nguyên lực trong thiên địa bị tác động theo rồi xảy ra những biến hóa kinh người. Khi tinh cầu hoang vỡ tan thì xuất hiện nhiều khe nứt không gian, nhưng tất cả mọi thứ đều không thể ảnh hường đến người khổng lồ này, hắn vẫn tiếp tục gầm rống. Khi tiếng gầm của hắn vang lên, rất nhiều mãnh thú hoang dã trên La Thiên tinh vực nổ tung thân thể hóa thành một cơn mưa máu, cũng có rất nhiều tu sĩ thân thể run rẩy phun ra máu tươi, hoặc trọng thương, hoặc chết!