Vương Lâm nhìn vào cửa động, hai mắt bùng lên tinh quang. Hắn tiến lên từng bước từng bước, khoảnh khắc đến cửa động đã ngày càng gần.
Khoảnh khắc khi thân thể hắn mới tiến vào trong cửa động một trượng thì bầu trời bao la của thế giới bảy màu đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ. Vòng xoáy này xoay chuyển và gào thét truyền ra những âm thanh u u quỷ dị, khi rơi vào trong tai sẽ lập tức quấy rối tâm thần làm trong lòng tất cả những người nghe thấy sẽ bùng lên một ngọn lửa vô hình.
Thân thể Vương Lâm chấn động, hắn ngẩng đầu lên thật mạnh rồi nhìn chằm chằm vào vòng xoáy, thấy được một vùng tinh không, trong tinh không có một đại điện khó miêu tả bằng lời. Khi ánh mắt Vương Lâm dừng lại nơi đại điện thì một luồng cảm giác điên cuồng bùng lên từ tận đáy lòng, loại cảm giác này cực kỳ quỷ dị nhưng không thể ngăn cản được.
Khoảnh khắc này những luồng hào quang trong thế giới bảy màu đột nhiên trở nên cực kỳ nồng đậm, thiên địa bảy màu giống như đang phóng thẳng về phía Vương Lâm, giống như hắn đã trở thành ngọn nguồn của thế giới này. Vì vậy mà những luồng hào quang bảy màu bị hắn thu hút rồi điên cuồng ngưng tụ lại, tất cả vừa bao phủ vừa liên tục chui thẳng vào trong thân thể.
Chỉ khoảnh thời gian ngắn ngủi của một lần hít thở, những luồng hào quang bảy màu trong thế giới này trở nên cực kỳ rực rỡ, ánh sáng bảy màu tràn ngập nhanh chóng tiến đến. Những luồng sáng này có rất nhiều rồi liên tục dung nhập vào trong cơ thể, nhưng Vương Lâm vẫn đứng yên như tượng.
Tâm thần Vương Lâm đang bị một lực lượng không thể nói nên lời giữ chặt, hắn căn bản không thể điều khiển được thân thể mà cứ để mặc cho đám hào quang bảy màu phóng thẳng vào người.
Dần dần những luồng sáng bảy màu càng ngày càng nhiều, cuối cùng tất cả hào quang của thế giới bảy màu đều đồng loạt tiến đến. Lúc này thế giới bảy màu đã không còn bất kỳ luồng sáng nào mà chỉ còn bóng tối. Nếu từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ thể giới bảy màu giống như một vòng tròn khổng lồ, nhưng tất cả những luồng sáng đều co rút lại rồi phóng về phía Vương Lâm.
Trong cơ thể Vương Lâm sinh ra một loại cảm giác điên cuồng, khi những luồng sáng bảy màu tuôn vào thì ngày càng dữ dội. Cuối cùng tất cả luồng sáng bảy màu đã tạo thành một hải dương mênh mông bao phủ hoàn toàn tâm thần, thay thế vào đó là những cảm giác điên cuồng vô tân, giống như cái điên cuồng của Thanh Thủy năm xưa.
Loại cảm giác điên cuồng này làm vẻ mặt Vương Lâm vặn vẹo, trên khuôn mặt nổi đầy gân xanh, hai mắt đỏ hồng như máu, trong miệng truyền ra những tiếng gầm rống kinh thiên động địa. Những tiếng thét gào này giống như mãnh thú mà vang vọng khắp đất trời, cuối cùng lại hóa thành tiếng sấm ầm ầm hướng về bốn phía.
Càng ngày càng có nhiều luồng sáng bảy màu dung nhập vào trong cơ thể Vương Lâm, thân thể hắn run rẩy, muốn vùng vẫy nhưng tâm thần điên cuồng làm hắn không thể phản kháng. Ngược lại nếu hắn càng vùng vẫy thì cảm giác điên cuồng lại càng nồng đậm.
Những tiếng gầm rống liên tục vang lên trong miệng Vương Lâm, chỉ trong khoảnh khắc y phục toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc không gió mà bay, hai mắt ngày càng đỏ thẫm. Những tiếng gầm gừ vang vọng khắp thiên địa, thân thể Vương Lâm đã chính thức điên cuồng.