- Ta không phải là nô lệ!
Người thanh niên có ký hiệu trăng lưỡi liềm lập tức xoay người lại thật mạnh rồi hướng về phía Vương Lâm mà gào lên.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn về phía người thanh niên này, ngọn lửa Chu Tước bên người lại càng trở nên kịch liệt. Lần đầu tiên hắn gặp tên kia chính là trận chiến trong hư vô với Vọng Nguyệt. Người này xuất hiện ở Ngoại giới tạo thành một vòng xoáy muốn cướp vọng nguyệt.
Lúc đó người này đã dùng lực lượng không ai chống cự nổi, hắn đã từng kiêu ngạo đứng trước mặt đám tu sĩ Vương Lâm tự xưng mình là thiên đạo. Khoảnh khắc đó trong lòng Vương Lâm cực kỳ kinh hoàng, nhưng khi hắn biết được càng nhiều thì ánh mắt nhìn về phía tên kia càng lạnh. Nô tộc của Cổ Thần, thời kỳ Thái Cổ bọn họ mượn lực lượng của Cổ Thần để che chở chính là Nguyệt Phệ tộc.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng rồi phóng thẳng về phía người thanh niên, tay phải hắn trực tiếp đánh thẳng vè phía trước. Một luồng lực lượng Cổ Thần lập tức phóng ra tạo thành những tiếng rít gào xé gió giống như thiên địa muốn nổ tung, lực lượng này ào ào phóng đến người thanh niên kia.
Vẻ mặt người thanh niên kia trở nên tái nhợt, hắn biết chính mình sợ rằng không thể nào chạy thoát. Nếu hắn muốn sống thì cũng chỉ có cách liều mạng. Nhưng trong lòng hắn cũng cảm thấy cay đắng, dù hắn liều mạng thì khả năng sống sót cũng không nhiều.
Nếu ở Ngoại giới cũng giao chiến với những tộc khác thì chính mình còn có thể xin đầu hàng. Nhưng người trước mặt là tu sĩ Nội giới, lại là Cổ Thần, hơn nữa lạo là vương tộc Cổ Thần. Hắn từ trong điển tịch mà biết được chính mình là bộc tộc phản bội Cổ Thần, dù hắn xin đầu hàng cũng không thể tránh khỏi kết cục bị sưu hồn.
- Đây rốt cuộc là địa phương chết tiệt nào, tại sao lại có tu sĩ Nội giới xuất hiện chứ?
Vẻ mặt người thanh niên này trở nên cực kỳ dữ tợn, hắn gầm nhẹ một tiếng, hai tay bấm niệm pháp quyết lam của toàn thân trở nên trong suốt giống như có ánh trăng chiếu lên người. Khi một quyền của Vương Lâm tiến đến thì thân thể tên kia đột nhiên xoay chuyển rồi tạo thành một cơn lốc, trong cơn gió lốc lập tức xuất hiện một vầng trăng khuyết.
Khoảnh khắc khi một quyền của Vương Lâm đánh xuống, những tiếng nổ ầm ầm đột nhiên vang vọng, vầng trăng khuyết trở nên chấn động nhưng không tan vỡ. Lúc này khóe miệng người thanh niên kia chảy ra dòng máu tươi làm kẻ khác giật mình, hắn cắn chặt răng vận chuyển lực lượng khắp toàn thân, sau đó lại đẩy mạnh về phía trước rồi hét lớn:
- Lực Phản Nguyệt!
Đột nhiên vầng trăng khuyết trong cơn gió lốc bao quang thân thể người này bùng ra những luồng hào quang chói mắt. Một quyền Cổ Thần he ảo từ trong ầm ầm phóng ra rồi lao về phía Vương Lâm.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn cười lạnh rồi lại nâng tay phải lên, lại tung ra một quyền. Đồng thời thân thể hắn lại tiến lên phía trước rồi dùng một tốc độ khó thể tưởng tượng trực tiếp phóng đến gần. Một quyền phóng ra đánh thẳng vào một quyền Cổ Thần do Lực Phản Nguyệt tạo ra, những tiếng nổ kinh thiên vang vọng khắp bốn phía.