Vương Lâm khoanh chân ngồi trên đỉnh đầu tượng đá, hắn biết chuyện Thương Tùng Tử khôi phục lại thân thể và trên mi tâm xuất hiện ký hiệu tia chớp có liên quan rất lớn đến tượng đá này.
Một vật huyết anh của Thương Tùng Tử được lưu lại để cảm ngộ ký hiệu tia chớp. Dùng lực cảm ngộ mạnh gấp chín lần, lão già mới miễn cưỡng nhận được một bộ phận truyền thừa của ký hiệu tia chớp trên mi tâm tượng đá.
Lúc này Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, tâm thần tản ra bao phủ bốn phía tượng đá, tia chớp lóe lên trong mắt phải đột nhiên bùng ra vờn quanh thân thể. Đúng lúc này, ký hiệu tia chớp trên mi tâm tượng đá lại lóe lên dữ dội, điện quang bao phủ đầy xung quanh rồi truyền ra những âm thanh xoẹt xoẹt, mơ hồ tạo ra những tiếng nổ vang vọng.
Vương Lâm nhắm chặt hai mắt, thần thức của hắn đảo vào trong tượng đá, toàn thân lóe lên lôi quang cực kỳ kiêu ngạo. Hắn có Thái Cổ Lôi Long, chính là tồn tại điều khiển sấm sét trong thiên địa, tất cả sấm sét đều phải nghe theo hiệu lệnh của nó.
Nhưng tia chớp trên mi tâm tượng đá lại tràn đầy một luồng khí tức tang thương, hơn nữa lại cực kỳ kiêu ngạo. Vương Lâm điều khiển sấm sét liên tục xẹt qua xẹt lại và đánh vỏ ngoài của tượng đá.
Từ xa nhìn lại chỉ thấy bốn phía tượng đá được bao phủ vào bên trong những luồng sấm sét hùng mạnh, những tia chớp hình cung tản ra khắp mọi nơi, tiếng sấm sét nổ đùng đùng vang vọng khắp đất trời.
Đây là cuộc chiến giữa sấm sét và sấm sét, những tiếng rít gào giữa sấm sét và sấm sét vang lên để tranh giành quyền lợi điều khiển lôi quang.
Vương Lâm không học theo cách cảm ngộ bình thường giống như Thương Tùng Tử thích ứng với ký hiệu tia chớp trên mi tâm tượng đá này, minh ngộ ý nghĩa tia chớp rồi khuất phục dưới đồ đằng tia chớp của tượng đá. Như vậy sẽ trở thành một người hầu, mượn sức mạnh của sấm sét để tiến hành quá trình cảm ngộ.
Giống như người cầu xin tìm được kẻ bố thí, do đó mới nhận được những lực lượng tia chớp còn sót lại trong tượng đá không biết đã tồn tại bao nhiêu năm. Thương Tùng Tử đã dùng những lực lượng này hóa thành thần thông của chính mình, thậm chí còn có thể triệu hồi ra Đệ Thất Linh của Phong giới, dù Vương Lâm có thân thể Cổ Thần cũng phải bị thương.
Thương Tùng Tử lựa chọn con đường quy thuận, tượng đá này là thần linh trong lòng. Lão dùng một nguyên anh đi tu luyện những công pháp đã được cảm ngộ, vừa tu hành vừa cúng bái. Con đường này không nguy hiểm, chỉ cần người có đủ tư chất là đạt được.
Nhưng Vương Lâm sao lại phải chọn phương pháp này được? Bản thân hắn còn dám nghịch cả thiên đạo, một đời tung hoành khắp trời đất, phong vân một cõi, có gan đấu Thiên, nghịch tu thành đạo, tranh đấu với Thiên Kiếp.
Vương Lâm sẽ không bao giờ bước chân lên con đường của Thương Tùng Tử, không bao giờ thờ phụng tượng đá này. Dù lực lượng ẩn giấu trong tia chớp của tượng đá này cũng đủ để kinh thiên động địa, hơn nữa còn dẫn động được Đệ Thất Linh của Phong giới.
Cái Vương Lâm muốn chính là bắt buộc tia chớp trong tượng đá phải khuất phục, phải khuất phục dưới hắn. Lúc này hắn không muốn cảm ngộ tượng đá, hắn bắt buộc tia chớp này phải phục tùng, phải hướng về phía hắn mà thờ phụng. Đây chính là sự kiêu ngạo của hắn, cũng chính là kiêu ngạo của kẻ nghịch tu, cũng chính la tôn nghiêm của Cổ Thần. Thái Cổ Vạn Tộc có tư cách so sánh với Cổ Thần tộc sao?