Đạo, cái gì là đạo?
Vương Lâm có Sinh Tử Luân Hồi, Nhân Quả Tuần Hoàn, Chân Giả Chi Biến, mỗi thứ đều là đạo do hắn tự minh ngộ, nói cách khác là từ những thay đổi về tư tưởng mà hiểu ra. Từ một tu sĩ nho nhỏ không có bất kỳ danh tiếng tiến thẳng một đường cho đến bây giờ. Ngày hôm nay hắn đã trở thành một tồn tại đứng sừng sững trong cường giả, những thay đổi này chính là sự trưởng thành của Vương Lâm.
Từ trong Sinh Tử Luân Hồi khám phá ra sinh tử, cho nên hắn nhiều lần tránh khỏi nguy hiểm. Từ trong tử cảnh tìm đường sinh, cuối cùng trong lòng Vương Lâm sinh ra nghịch ý, hắn dám nghịch thiên mà đi trở thành Nghịch Tu giả.
Chém trời phá trăng, cúi đầu đạp thiên chính là con đường nghịch thiên, Vương Lâm đã nhìn thấu sinh tử nên không còn gì để sợ hãi. Tất cả đều là những chấp niệm và tư tưởng do ý cảnh Sinh Tử Luân Hồi gây ra cho Vương Lâm.
Vì những tư tưởng đó mà Vương Lâm mới trở nên hùng mạnh. Nhưng thiên địa bất nhân, lừa đảo vạn vật sinh linh, vì ý niệm của vạn sinh linh mà tạo thành rất nhiều đạo niệm bao phủ để con người cảm ngộ. Đây chính là thiên đạo bố thí cho vạn vật sinh linh, bắt chúng sinh phải tu theo một con đường. Nhưng con đường này lại chính là một khuôn phép cũ, là một con đường tu luyện thuận lời và đối với con đường này Vương Lâm sẽ không tiến vào.
Sau sinh tử chính là nhân quả, sau lần đầu tiên ý cảnh của Vương Lâm lột xác thì giống như một nhà thông thái trong giới phàm nhân, trong suy nghĩ có giác ngộ. Hắn càng không sợ sinh tử thì càng đi sâu vào tìm kiếm chân lý đạo niệm.
Nhân Quả Tuần Hoàn chính là như thế, nó nhìn thấu vì có thể phá vỡ kết quả, hiểu rõ tất cả mọi sự vật trong thiên địa. Cũng vì có nhân quả này mà khi đã viên mãn thì cuộc đời của Vương Lâm lại tiến vào một loại đỉnh phong, tu vi được tăng mạnh theo tư tưởng. Những tư tưởng kiên định của hắn trong nhân quả ngưng tụ lại một đạo niệm rất sâu sắc, vì vậy mà đất trời trong mắt hắn đã có sự khác biệt so với kẻ khác.
Thiên kia không phải của ta! Trong mắt kẻ khác thì trời đất bao la không có tận cùng, cứ như vậy mà tìm kiếm trong mù mịt. Nhưng đối với Vương Lâm thì thiên địa không phải là điểm quan trọng, thiên này trên thực tế chỉ là một phần của nhân quả. Vương Lâm muốn chính là thoát khỏi lò lửa nhân quả, hắn muốn biết thế giới bên ngoài là gì!
Khi tiến vào bước này thì ý cảnh của Vương Lâm đã đến mức cực hạn, giống như bức tranh trong tay Lý Thiến Mai và vòng tròn bên ngoài cơ thể Lô Vân Tòng. Nhưng thực tế Vương Lâm vẫn còn ở trong vòng luẩn quẩn.
Nhưng khi Thanh Lâm xuất hiện thì hạt châu Thiên Nghịch làm cho nhân quả của Vương Lâm tiến đến mức viên mãn cực hạn. Sau đó nhân quả lại lột xác, ý cảnh lại được kéo lên, lúc này hắn bắt đầu truy tìm bản nguyên giữa thật và giả.
Đạo thật giả là một tầng cảm ngộ rất sâu, những người tầm thường căn bản cũng không có tư cách và cơ hội để tìm kiếm. Điều này rõ ràng đã động chạm đến biên giới của thiên đạo, nếu tiến thêm một bước nữa thì sẽ trực tiếp tiến vào trung tâm.
Rất nhiều năm qua không phải chẳng có những tu sĩ có thể đi đến mức độ ý cảnh này, nhưng lại rất ít… Ý cảnh quyết định tu vi, hơn nữa mức độ thâm sâu của ý cảnh cũng gây ra những khác biệt nghiêng trời lệch đất đối với những kẻ có cùng tu vi.