Nguyên thần Vương Lâm chấn động, hắn nhìn chằm chằm vào hạt châu trong tay. Hắn sẽ tuyệt đối không thể nhìn lầm đối với hạt châu Thiên Nghịch đã đi theo mình cả đời, hạt châu này dù là độ lớn hay khối lượng, thậm chí là khí tức và thiên đạo cũng giống hệt Thiên Nghịch. Điểm khác biệt duy nhất chính là trên mặt hạt châu này không có đồ án ngũ hành mà chỉ mơ hồ lóe lên những ký hiệu.
- Ta đã sưu tập được rất nhiều thạch châu cổ quái… Những hạt châu này cũng không phải tự nhiên được sinh ra, mà rõ ràng được người khác tế luyện. Chúng nó dù là độ lớn hay khối lượng đều giống hệt như nhau… Giống như trước đây rất lâu đã có người ở nơi đây rồi liên tục dùng thần thông đặc biệt để chế tạo ra những hạt châu này… Trong đầu Vương Lâm vang lên những nội dung trong ngọc giản trước đó, hắn nhìn chằm chằm vào hạt châu, hô hấp dồn dập dần trở nên bình tĩnh.
- Những hạt châu này được chế tạo mô phỏng theo hạt châu Thiên Nghịch! Trước đây rất lâu đã có người ở trong đây cố gắng tạo ra Tiên Nghịch… Vương lâm nhắm chặt lại hai mắt, rất lâu sau mới mở ra.
- Có thể chế tạo ra tương tự như Thiên Nghịch, vậy kẻ kia nhất định đã được tận mắt nhìn thấy Thiên Nghịch, thậm chí đã có thể là người nắm giữ Thiên Nghịch!
Vương Lâm xoa nhẹ lên mi tâm, ánh mắt chợt lóe lên.
- Người này quả thật cực kỳ quyết đoán, có thể tế luyện ra thiên đạo… Người này, có lẽ cũng là Chưởng Tôn!
Vẻ mặt Vương lâm trở nên âm trầm, hắn sinh ra một loại cảm giác không lâu sau chính mình sẽ chạm trán với thế giới bên ngoài kia, và Chưởng Tôn. Có lẽ… người ngoại giới kia đã biết được sự tồn tại của ta, dù sao thì lão già năm xưa cũng không chết… Trong lòng Vương Lâm bùng lên hàn ý.
Sau khi trầm tư một lúc lâu, Vương Lâm vung tay áo lên thu lại tất cả mười mấy hạt châu trước mặt. Sau khi xem xét từng cái thì thấy bên trong hạt châu đều có những con sóng dao động thần thông, rõ ràng bên trong đều được phong ấn thần thông.
- Những hạt châu này đều là sản phẩm thất bại, nếu không sẽ chẳng bị người ta vứt trong này. Cũng không biết những hạt châu này vì sao lại có thể phong ấn được thần thông… Trong lúc trầm ngâm, Vương Lâm để lại dấu ấn của chính mình lên đám hạt châu rồi thu vào không gian trữ vật.
Ánh mắt Vương Lâm lại đảo qua động phủ thứ nhất một lần nữa, sau khi không phát hiện thêm bất cứ thứ gì, hắn lại đi ra ngoài.
Sau khi tiến vào rồi lại đi ra, tâm thần Vương Lâm giống như bị một ngọn núi lớn đè lên, vẻ mặt cực kỳ âm trầm. Đặc biệt là nghĩ đến trận chiến trước đó với Thương Tùng Tử, thần thông cuối cùng lão già kia thi triển là triệu hồi ra trận pháp thứ bảy của Phong giới, nhưng lại giống hệt như hai người Ngoại giới năm xưa.
- Tên Thương Tùng Tử này rốt cuộc có thân phận gì?
Vương Lâm đi ra khỏi động phủ, hắn đưa mắt nhìn bầu trời bảy màu rộng lớn bên ngoài tấm màn cấm chế, lúc này tự nhiên nghĩ tới từ khi chính mình ở bên ngoài hư vô gặp được người Ngoại giới, người ở thế giới đó cũng xuất hiện ánh sáng bảy màu… Càng suy nghĩ nghiều, Vương Lâm càng cảm thấy mờ mịt với nơi đây.