Vương Lâm cầm lấy ngọc giản rồi cẩn thận đảo thần thức qua.
- Ba năm đã trôi qua… Nhị sư đệ chết, Lão Tam cũng chết… Bọn họ trở thành Mê Thất Giả, lúc nào cũng phiêu diêu và mê man đi lại trong thế giới này… Bốn ngày trước ta nhìn thấy bọn họ, nhưng họ đã không còn nhận ra ta, đi qua bên cạnh ta… Ta không thể để cho mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, ta muốn tìm ra biện pháp.
- Năm thứ sáu kể từ khi ta đến đây tìm được một khối ngọc giản, trên đó có ghi lại Tuế Nguyệt Cấm Chế. Ta nhất định phải học được nó… - Sư thúc đi, hắn đi đến vị trí sâu nhất bên trong, hắn nói với ta ở trong đây có một âm thanh kêu gọi… Lúc đó ta đã ở đây được mười một năm… Ta vẫn mày mò về Tuế Nguyệt Cấm.
- Không biết đã trải qua bao lâu… Có lẽ là ba mươi năm, bắt đầu xảy ra những đợt tấn công của Minh Chí Giả, ta rõ ràng nhìn thấy sư thúc trong đám người bọn họ… Bọn họ mang đi Lục sư đệ, Ngũ sư đệ, Thập sư đệ.
- Cuối cùng ta cũng hiểu rõ được Tuế Nguyệt Cấm, lúc đó ta cùng với những đồng môn còn sót lại bố trí một đại cấm chế Tuế Nguyệt Cấm chính thức trong sơn cốc. Cửu sư đệ đã hy sinh tuổi thọ của mình để gia cố dấu vết trận pháp này. Trước khi chết ta đã đồng ý với hắn, mang hài cốt của hắn về đặt ở Phá Thiên Tông… Ta đồng ý, nhưng ta có thể làm được sao?
- Có Tuế Nguyệt Cấm bảo hộ, sơn cốc này đã là nhà của ta… Nhưng ta không tìm được tình cảm ấm áp của gia đình, nếu có cũng chỉ là trơ mắt nhìn những gương mặt quen thuộc dần dần trở nên xa lạ. Ta không thể tiếp tục sống như vậy được nữa, ta phải nghĩ biện pháp, ta muốn cứu bọn họ.
Vương Lâm trở nên trầm tư, hắn ngẩng đầu nhìn bộ hài cốt trước mặt, nội dung của khối ngọc giản trong tay đến đây là kết thúc. Lúc này ánh mắt của hắn lại chuyển lên khối ngọc giản thứ hai, hắn vươn tay nhặt lên rồi tiếp tục đảo thần thức qua.
- Một trăm năm, nơi đây không có ngày đêm, nên cũng không thể tính toán thời gian rõ ràng. Nhưng ta có thể thông qua cường độ của trận pháp Tuế Nguyệt Cấm để phán đoán được, một trăm năm trôi qua nhưng ta cảm thấy giống như một ngàn năm… Mười ba đệ tử bị phá hủy thân thể, đạo tiêu tán… Bọn họ không thể chịu đựng nổi cuộc sống như trong nhà ngục thế này nữa rồi.
- Đám người còn lại bên cạnh ta nếu không phải trở thành Mê Thất Giả thì cũng là Minh Chí Giả. Lúc này chỉ còn lại ba người chính là ta, Thập Lục sư đệ và Tứ sư thúc. Ta biết rõ đám người chúng ta là tội nhân, có lẽ đây chính là trừng phạt, nhưng ta không cam lòng! Không bao giờ cam lòng! Hôm nay sẽ vĩnh viễn là một ngày ta không thể quên, lần đầu Nghịch Hành giả xuất hiện, Tứ sư thúc đã biến thành Nghịch Hành giả… - Ta từ trong đám Mê Thất Giả mang về Nhị sư đệ, Tam sư đệ và tất cả đồng môn… Ta tiến vào một chỗ rất sâu trong dãy núi, từ trong sương mù dày đặc lại tìm được Ngũ sư đệ và Lục sư đệ đã trở thành Minh Chí giả mang trở về. Ta lại đi vào một chỗ rất sâu, con đường đó ra rất quen thuộc… Ta tìm được Nhị sư thúc rồi đem người trở về.