Vương Lâm chụp lấy cây đinh rồi thân thể lợi dụng lực phản chấn để lui người về phía sau như tên bắn. Khi hắn rơi xuống chân núi thì ba mãnh thú hình ưng ở phía sau vẫn gầm rống theo giống như ba luồng hắc quang khủng bố.
Vương Lâm không cần nghĩ nhiều mà xông thẳng về phía trước, hắn trực tiếp tiến vào bên trong, cố gắng chịu đựng đau đớn để phóng như bay về phía trước.
Những tiếng gào thét của mãnh thú hình ưng hóa thành hắc quang vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng bọn chúng cũng không đuổi theo vào con đường ngầm trong núi mà chỉ quanh quẩn bên ngoài với bộ dạng rất hung tàn. Một lúc lâu sau mới chậm rãi bay đi, sau đó lại hóa thành sương mù bao phủ đỉnh núi.
Ở trong con đường ngầm dưới núi, Vương Lâm tìm một địa phương bí mật ngồi khoành chân ngồi xuống điều tức. Sau khi liên tục bố trí trước mặt rất nhiều cấm chế thì hắn lập tức lấy đan dược ra nuốt vào thổ nạp.
Thân thể hắn bị thương rất nặng, nhưng nhờ vào lực lượng khổng lồ của Cổ Thần và lực khôi phục khó có thể tưởng tượng, mấy canh giờ sau tình trạng vết thương của Vương Lâm đã có những chuyển biến tốt đẹp.
Nhưng Vương Lâm không bỏ đi nơi khác mà vẫn khoanh chân ngồi tại chỗ, hắn liên tục khuếch tán lực lượng Cổ Thần vận chuyển khắp toàn thân để chữa thương, đồng thời luồng tiên lực khổng lồ cũng tràn ngập khắp người. Không còn đinh bảy màu, cũng không còn bất kỳ lực lượng gì ngăn cản quá trình khôi phục của Vương Lâm.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, nháy mắt đã qua hai ngày, hai mắt Vương Lâm lóe lên như tia lửa điện trong con đường ngầm đen kịt. Lúc này hắn đứng thẳng người lên, sau khi hoạt động vài lượt thì cảm thấy tình trạng vết thương đã hoàn toàn tốt đẹp. Nguyên thần cũng đã không còn uể oải, sau hai ngày thổ nạp thì nguyên lực trong cơ thể cũng đã khôi phục hoàn toàn.
Lúc này Vương Lâm lại đạt đến đỉnh phong, dù Thương Tùng Tử không bị trọng thương thì hắn vẫn còn có thể chiến đấu một trận với lão.
Thân thể Vương Lâm lóe lên, hắn dùng tốc độ như sấm sét vượt qua con đường ngầm trong núi rồi xuất hiện ngoài mảnh đất đầy cỏ tươi của sơn cốc. Hắn hít vào một hơi thật sâu và hồi tưởng lại những hiểm nguy đã trải qua trước đó. Vương Lâm vung tay phải lên, trong tay lập tức xuất hiện một cây đinh tản ra những luồng hào quang bảy màu.
Vương Lâm vẫn còn vô cùng sợ hãi đối với vật này, nếu chẳng phải hắn vẫn có thân thể Cổ Thần mới làm cho cây đinh này không cách nào biến xương cốt khắp toàn thân thành khí bảy màu, do đó mới có thể kéo dài dấu hiệu điên cuồng, không thì hậu quả khó có thể tưởng tượng được. Hơn nữa cũng vì thân thể Cổ Thần mà hắn mới có thể mượn lực lượng trợ giúp từ bên ngoài kéo cây đinh ra.
Tất cả mọi chuyện đã xảy ra, nếu thay vào bất kỳ một tu sĩ nào khác cũng đều không thể làm được. Dù tu vi là Toái Niết hậu kỳ mà không có thân thể Cổ Thần thì vẫn phải nuốt hận diệt đạo dưới cây đinh này.
- Vật này tuyệt đối không phải tầm thường, một đòn tấn công của nó không những chặt đôi Thiết Kiếm mà còn phá vỡ máu thịt của ta để ghim lên xương. Sợ rằng nếu không có Thiết Kiếm ngăn cản thì cây đinh này đã xuyên qua xương cốt rồi hóa thành những luồng sáng bảy màu trực tiếp dung nhập vào trong xương cốt khắp toàn thân rồi.