Một lúc sau Ngân Y Nữ Thi thu hồi ánh mắt, vẻ mờ mịt trong mắt lại càng nồng đậm. Nàng mơ hồ nhớ tời một cái gì đó, nhưng lại không thể nghĩ ra được. Nàng trở nên trầm tư rồi nâng bàn tay ngọc lên dựa theo trí nhớ mơ hồ mà vung về phía trước. Một luồng u quang lập tức lóe lên, sau đó lại hóa thành cấm chế rơi trên cổng động phủ.
Nếu Vương Lâm mà thanh tỉnh thấy được tình cảnh này thì vẻ mặt chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ ngưng trọng, đây rõ ràng là Sinh Tử Cấm. Hơn nữa phương pháp cấm chế của nàng rõ ràng thành thạo hơn cả lão bà áo xanh.
Vương Lâm cũng không hôn mê quá sâu, sau vài canh giờ hắn đã mở mắt ra. Khi ánh mắt của hắn chuyển lên cổng động phủ thì khẽ giật mình, ánh mắt quét qua người Ngân Y Nữ Thi. Nhưng hắn cũng không nhiều lời mà khoanh chân ngồi xuống thổ nạp, thời gian chậm rãi trôi qua, nháy mắt đã qua ba ngày.
Ba ngày sau vẻ mặt Vương Lâm chẳng những không khôi phục mà lại càng tái nhợt, trên vai hắn mơ hồ lộ ra những luồng hào quang bảy màu. Lúc này miệng vết thương đã khép lại, bên dưới vết thương đinh bảy màu vẫn còn găm chặt trên xương vai rồi liên tục làm cho xương cốt vỡ vụn, nhưng nhờ vào lực khôi phục cực mạnh của Cổ Thần mà những vị trí vỡ vụn lại nhanh chóng lành hẳn. Quá trình này cứ liên tục xoay vòng, nhưng thứ Vương Lâm phải chịu đựng chính là nỗi đau cực độ. Nghiêm trọng hơn, đinh bảy màu chẳng những dính chặt trên xương mà ngay cả nguyên thần của Vương Lâm cũng giống như có một cây đinh ghim vào, nguyên thần vận chuyển cực chậm và tỏ ra dấu hiệu uể oải.
Nếu chỉ là như vậy thì cũng không có gì đáng nói, nhưng trong lòng Vương Lâm lại kinh hoàng phát hiện ra đinh bảy mày đang liên tục hấp thu sinh cơ của chính mình, giống như nếu không có hút khô mình thì sẽ không chịu bỏ qua.
"Vật này rốt cuộc là thứ pháp bảo gì mà lại có uy lực như vậy, ngay cả Thiết Kiếm Thứ Không Niết cũng bị chém thành hai đoạn!" Vương Lâm rất đau lòng, Thiết Kiếm Thứ Không Niết đã đi theo hắn nhiều năm, vô số lần giết chóc, cực kỳ sắc bén nhưng lại bị gãy đôi trong thế giới bảy màu này.
"Còn hạt châu Thương Tùng Tử ném ra, mỗi một khối đều có thể triệu hồi thần thông trong thế giới này. Thứ đó quả thật quỷ dị, hơn nữa lại còn xuất hiện một ngón tay của Thiên Vận…" Vương Lâm chịu đựng những đau đớn kịch liệt, trong mắt lộ ra vẻ suy tư. Lúc này hắn mới nhớ tới tình cảnh xảy ra khi chiến hồn Thiên Vận Tử xuất hiện thì ngẩng đầu dùng ánh mắt mê man nhìn bầu trời.
"Nơi đây chắc chắn phải có chút liên quan đến Thiên Vận Tử…"
Vương Lâm trầm ngâm một lát, trong mắt chợt lóe lên hàn quang.
"Nhưng tên Thương Tùng Tử kia cũng bị trọng thương, tên này phá vỡ thân thể trước khi Dịch Linh Ấn đánh xuống, chỉ có mỗi nguyên thần chạy thoái. Hắn đã bị Thiết Kiếm gây ra vết thương khá nặng, chắc chắn phải tiêu hao rất nhiều pháp bảo. Chỉ cần ta nhanh chóng khôi phục vết thương thì nếu có gặp lại hắn nhất định sẽ chết!" Còn lão bà áo xanh đang bị nhốt vào trong trận pháp. Dù bà ta tinh thông Sinh Tử Cấm nhưng bên trong nó lại ẩn giấu Phá Diệt Tâm Cấm của ta, vì vậy nếu muốn đi ra ngoài thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản. Dù bà ta cưỡng chế phá vỡ trận pháp thì chắc chắn cũng bị trọng thương.
Còn Vân Hồn Tử, ngời này đã bị truyền tống đến một phương hướng khác, lúc này cũng không biết đang ở đâu. Nhưng nơi đây tập trung khắp bốn phía đều có nguy hiểm, nếu truyền tống đi lung tung thì chắc chắn sẽ khó bảo toàn tính mạng, sợ rằng hiện nay tên Vân Hồn Tử kia còn không lo được cho chính bản thân. Ba người kia đều đã bị ta tính toán sẵn, chỉ có Trần Thiên Quân Dịch Thú Tông đã bỏ đi quá sớm, tuy trên đường đi đã từng cảm nhận được sóng rung động của thần thông kẻ này nhưng rất khó có thể chứng minh hắn đã chết… "Tất cả đám người ở đây đều thầm tính toán lẫn nhau, không ai muốn để kẻ khác cầm bảo vật bình yên rời khỏi đây, chính là đạo lý người không thể thương hổ vì hổ có ý hại người. Nếu kẻ nào bị động thì sẽ rơi vào kết cục tính toán của tên khác." Ánh mặt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn đã sớm nhìn rõ tất cả mọi chuyện cho nên mới liên tục ra tay. Trước tiên làm Vân Hồn Tử phải truyền tống đến một phương hướng khác, sau đó dùng trận pháp vây lão bà áo xanh rồi tử chiến một trận với Thương Tùng Tử.