Lão bà áo xanh cũng không giải thích mà hừ lạnh một tiếng rồi bước ra. Hai tay bà lão bấm niệm pháp quyết rồi khẽ hút vào, một lực hút khủng bố đột nhiên điên cuồng bùng ra. Thân thể Thương Tùng Tử đứng trong lực hút thì lập tức sinh ra cảm giác giống như sinh cơ hoàn toàn bị kéo đi.
Vẻ mặt Thương Tùng Tử nháy mắt đã trở lại như thường, lão cười lạnh một tiếng rồi nắm chặt bình ngọc trong tay phải. Vật này không thể đặt vào không gian trữ vật chứ nếu không đã sớm bị lão cất vào rồi.
Thương Tùng Tử cũng không muốn cũng lão bà áo xanh nói nhảm, lão chỉ dựa vào tu vi hùng mạnh của mình. Tuy trong lòng vẫn còn khiếp sợ Tụ Âm Quy Cổ Thuật, nhưng Thương Tùng Tử cũng có lòng tin rời khỏi nơi đây.
Lúc này Thương Tùng Tử vung một trảo tay phải lên hư không, trước mặt đột nhiên lóe lên một vùng kim quang. Sau khi kim quang xuất hiện thì huyễn hóa ra hàng vạn phi kiếm, Thương Tùng Tử điểm ra một chỉ, tất cả phi kiếm đồnh loạt phóng thẳng về phía lão bà áo xanh.
Đúng lúc này Thương Tùng Tử lập tức vỗ tay phải lên trán, một luồng sáng đỏ rực từ trên thiên linh bay ra. Luồng sáng đỏ này chính là một nguyên anh hình người khá nhỏ, nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể phát hiện được vật này tuyệt đối không phải là nguyên anh.
Kẻ có thân hình nhỏ xíu này rống lên một tiếng cực kỳ thê lương, hắn cuốn lấy huyết quang rồi phóng theo sau lưới kiếm về phía lão bà áo xanh.
Khoảnh khắc lão bà nhìn thấy nguyên anh hình người thì vẻ mặt lập tức thay đổi. Bà vung tay phải lên, trong tay lập tức xuất hiện một cái chén màu đồng rồi ném về phía trước.
Cái chén màu đồng vừa bay ra thì phóng thẳng đến bao phủ nguyên anh hình người, nhưng hai mắt tên này lại lóe lên huyết quang, bên trong lập tức truyền ra hàng loạt tiếng kim loại tan vỡ. Những âm thanh ầm ầm đột nhiên vang vọng, chén màu đồng lập tức vỡ tan thành rất nhiều mảnh nhỏ. Đúng lúc này nguyên anh hình người cũng xuyên qua cơn mưa kiếm phóng thẳng về phía lão bà.
Thời gian quá cấp bách, Thương Tùng Tử cũng không thèm để ý đến lão bà áo xanh, thân thể lão lóe lên, trước mặt lập tức xuất hiện một con sóng gợn. Lão định bước chân vào con sóng để rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Nhưng khoảnh khắc khi lão vừa bước vào con sóng gợn, một bàn tay khô héo lại từ trong hư vô bên cạnh duỗi ra chụp về phía tay phải lão.
- Không ngờ đã đạt đến cảnh giới Tứ Tổ!
Đồng tử trong hai mắt Thương Tùng Tử co rút lại, tay trái lão vung lên đánh thẳng về phía bàn tay khô héo kia. Nhưng đột nhiên những tiếng nổ ầm ầm lại vang vọng trong thế giới bảy màu, Thương Tùng Tử kêu lên một tiếng đau đớn, vẻ mặt ngay lập tức tái nhợt.
- Toái Niết trung kỳ đỉnh phong!
Cánh tay trái của Thương Tùng Tử chợt run lên rồi trở thành một mảnh đen kịt, bên trên còn có nước mủ màu vàng chảy ra rồi nhỏ xuống bên dưới, rõ ràng đã trúng độc rất nặng. Thương Tùng Tử dựa vào lực phản chấn của đòn tấn công mà trực tiếp tiến lên một bước vào trong con sóng gợn.
Trong hư không cách đó không xa xuất hiện một bà lão rất già, giống như một lão phụ nhân từ trong quan tài đi ra. Người này cũng mặc áo xanh, tóc đã mất đi hoàn toàn, nhìn qua thì thấy cực kỳ đáng sợ.