Khe nứt dài giống như một vết sẹo lớn trên bề mặt tấm màn cấm chế, khe nứt này cũng nhanh chóng khép lại, không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn khôi phục. Đến khi đó nếu không dùng rất nhiều bảo vật để đánh vỡ ra thì phong ấn Tuế Nguyệt Cấm này sẽ tồn tại mãi mãi.
Trong khe nứt lộ ra bóng hình của một một ngọn núi nhỏ, lúc này Thương Tùng Tử đang phóng thẳng về phía đó nhanh như chớp. Cô gái áo xanh cũng đang theo sát phía sau, hai người đều dùng tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã tới sát bên ngọn núi. Trên lưng chừng ngọn núi có một cánh cổng cao hơn hai mươi trượng, bên trên có khắc một đồ đằng hình tia chớp.
- Nơi đây chính là chỗ phong ấn thú hồn!
Thương Tùng Tử truyền ra thần niệm, thân thể lão lóe lên rồi trực tiếp tiến tới bên cạnh cánh cửa đá. Lão vung một trảo tay phải lên hư không, trong không gian trữ vật lập tức bay ra một con lắc màu trắng, con lắc này có hình dạng như một tia chớp.
Thương Tùng Tử ném vật này về phía trước, con lắc lập tức phóng thẳng về phía cửa đá. Lúc này ngân quang lập tức lóe lên, đúng lúc này đồ đằng hình tia chớp trên cánh cửa đá cũng bùng ra ngân quang, hai luồng ngân quang lập tức chiếu sáng lẫn nhau.
Đúng lúc này cánh cửa đá đột nhiên nổ lên người tiếng ầm ầm vang vọng, cánh cửa khổng lồ từ từ mở ra, những tảng bụi đất lập tức rơi xuống rồi phủ khắp bốn phía.
Khoảnh khắc khi cánh cửa đá mở ra, từng tiếng rít gào có thể xuyên thấu linh hồn từ trong cửa đá động phủ ầm ầm truyền ra. Thú hồn tức giận gào thét hóa thành những luồng thần niệm vô hình rồi điên cuồng khuếch tán ra bên ngoài.
- Triệu đạo hữu, thời gian còn không nhiều, ngươi đi lấy thú hồn, lão phu muốn tìm Đạo Kinh!
Thương Tùng Tử đứng giữa không trung ôm quyền hướng về phía cô gái áo xanh nói.
- Nếu đạo hữu có hứng thú thì lão phu cũng không ngại để hai ta cũng nhau đi xem, nói không chừng sẽ có cảm ngộ!
Thương Tùng Tử cũng không khuyên giải, thân thể hóa thành lưu quang phóng về phía đỉnh núi. Dù lão chưa từng đi qua nơi đây nhưng sau khi đoạt được địa đồ thì rõ ràng biết được vị trí nào có Đạo Kinh.
Ánh mắt cô gái áo xanh lóe lên, nàng nhìn chằm chằm vào hình bóng của Thương Tùng Tử đang phóng đi thật xa. Lúc này lông mày nàng khẽ nhăn lại, nàng không tin lời nói của lão già Thương Tùng Tử này nhưng tất cả tình cảnh trước mắt lại không có chút sơ hở nào, đặc biệt là những con sóng rung động do thú hồn truyền ra từ trong động phủ. Tất cả đều đúng như lời của Thương Tùng Tử, trong đây quả thật phong ấn rất nhiều thú hồn.
Sau khi suy nghĩ một lúc thì cô gái áo xanh lập tức đi vào cánh cửa động phủ. Nàng đảo thần thức vào bên trong, trong cặp mắt lập tức bùng ra những luồng sáng kỳ dị. Sau khi để lại vài cấm chế bên ngoài, cô gái áo xanh lập tức cất bước đi vào.
Lúc này Thương Tùng Tử đã đi đến đỉnh núi, lão quét mắt nhìn xuống dưới thấy cô gái áo xanh đã tiến vào trong động phủ, trên mặt lão lộ ra nụ cười lạnh.
- Lão phu không nói ngoa, trong động phủ quả thật phong ấn rất nhiều thú hồn. Ta không sợ ngươi tiến vào, dù ngươi có âm thầm đặt cấm chế bên ngoài cũng không sao!