Vương Lâm nhíu mày, hắn định mở miệng.
-Thế nào, Lữ đạo hữu không vừa ý sao?
Vẻ mặt Thương Tùng Tử đột nhiên trầm hẳn xuống, lão nhìn về phía Vương Lâm. Lúc này Vương Lâm cũng trở nên trầm mặc.
- Nếu đạo hữu đã đồng ý thì làm phiền Bàng đạo hữu rồi!
Thương Tùng Tử nói xong thì quét mắt qualão bà áo xanh , hai người mở động phủ rồi bay ra như tên bắn, lúc này đã tiến về phía dãy núi như bức tường ở phương xa.
Nhưng trước khi đi, lão bà áo xanh quét ánh mắt lên người Vương Lâm, Thương Tùng Tử cũng khẽ quét mắt về phía lão già họ Bàng.
Khi hai người kia đi khuất, trên mặt lão già họ Bàng hiện ra nụ cười âm hiểm. Lão khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay phải rồi nhìn Vương Lâm chậm rãi nói:
- Lữ đạo hữu cứ tiếp tục thổ nạp, lão phu chắc chắn sẽ bảo hộ ngươi thật tốt!
Lão già họ Bàng nói xong thì đảo mắt qua người Vương Lâm, sau khi xác định tình trạng vết thương của Vương Lâm thì sau đó lão già này cũng không thèm để ý đến nữa. Lão già bắt đầu vơ vét những gì có thể dùng được trong động phủ, Vương Lâm nhắm chặt mắt không thèm để ý đến lão.
Thời gian chậm rãi trôi qua, sau khi lão già họ Bàng lục lọi xong ba gian thạch thất thì trên mặt lộ ra vẻ vui mừng như điên. Sau khi về lại vị trí Vương Lâm, lão già lại lạnh lùng nhìn hắn, lão đột nhiên nở nụ cười:
- Lữ đạo hữu, lão phu nhớ rõ trước đó ngươi đã từng nói một câu!
Vương Lâm mở mắt ra, hắn dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn qua lão già họ Bàng.
Khi nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Vương Lâm, ánh mắt lão già họ Bàng cũng trở nên ngưng trọng. Nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại như thường, lão dùng giọng âm trầm nói:
- Trước đó ngươi nói lão phu nên dùng lời nói một cách cẩn thận, nếu lời nói bừa sẽ có họa sát thân!
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn chậm rãi nói:
- Ta đã nói như vậy, mà bây giờ ta cũng nói lại, nếu ngươi nói bừa sẽ gặp họa sát thân!
Lão già họ Bàng đứng bên cạnh cười lên như điên, những lỗ nhỏ lấp đầy làm gương mặt trở nên cực kỳ dữ tợn. Lão nhìn qua Vương Lâm mà hai mắt trở nên lạnh lùng như băng, lão nói:
- Trước đó ngươi không bị thương, lão phu quả thật rất sợ ngươi. Nhưng hiện nay, để lão phu xem ta và ngươi kẻ nào gặp họa sát thân!
Ánh mắt lão già họ Bàng lóe lên, lão vung tay phải rồi hướng về phía Vương Lâm vỗ xuống.
Sở dĩ lão già họ Bàng phải đợi đến lúc này mới ra tay vì muốn đợi cho Thương Tùng Tử và lão bà áo xanh đi thật xa, muốn tránh cho lão bà áo xanh phát hiện ra. Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh như mặt nước, khoảnh khắc khi lão già họ Bàng tới gần, hai mắt hắn lập tức bùng ra hàn quang. Vương Lâm nâng tay phải lên nhanh như chớp rồi mạnh mẽ chụp thẳng vào tay lão già họ Bàng.
Những âm thanh răng rắc đột nhiên trở nên vang vọng, đồng tử trong hai mắt lão già họ Bàng đột nhiên co rút lại, cơn đau nhức truyền thẳng đến làm lão cảm thấy kinh hoàng, nhưng lúc này tất cả đã không còn ý nghĩa gì nữa.
- Ngươi!
Thân thể lão già họ Bàng lập tức lui về phía sau, lão đang muốn thi triển thần thông thì Vương Lâm lại đột nhiên lóe lên. Hắn trực tiếp lao ra rồi vung tay phải lên, một luồng lực lượng khổng lồ gào thét phóng ra.