- Ngươi sao?
Thương Tùng Tử nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt điên cuồng che giấu sự mỉa mai, trong lòng nghĩ thầm:
-Thân phận người này có chút quỷ dị, trước đó hắn có thể lực để đối kháng với Giao Long, có lẽ dùng lực lượng thân thể của hắn phá vỡ được trận pháp này.
- Cũng được, vậy coi như ta xin nhờ Lữ đạo hữu!
Thương Tùng Tử liền ôm quyền, vẻ mặt khôi phục lại như bình thường.
Lão già họ Bàng thầm cười lạnh, nghĩ dù là Thương Tùng Tử mặc thêm Thần Ma giáp cũng chỉ có thể tiến lên chín bước, tên họ Lữ này quá lắm cũng chỉ được vài bước là cùng.
Vương Lâm nhìn ngọn núi, hắn vốn sẽ không xuất hiện nhưng trước đó lại nhìn thấy vẻ điên cuồng trong mắt Thương Tùng Tử, tâm thần không khỏi rung động. Nơi đây mặc dù nguy hiểm, nhưng có thể làm cho Thương Tùng Tử hứng thú như vậy thì tất nhiên phải có cái gì đó có giá trị rất lớn.
Nếu không thể đi vào nơi này thì Thương Tùng Tử chắc chắn sẽ không để mọi người rời khỏi đây, dù đối với điều này Vương Lâm cũng đã âm thầm có chuẩn bị, nên hắn cũng không thèm biết rõ. Nhưng hắn rất muốn biết rốt cuộc vì nguyên nhân gì và vì vật phẩm gì mà có thể làm cho Thương Tùng Tử trở nên điên cuồng như vậy.
- Kính xin Triệu đạo hữu tương trợ mở trận pháp này.
Vương Lâm hướng về phía lão bà áo xanh ôm quyền. Vị Triệu đạo hữu này trước đó tất nhiên không thi triển toàn lực, bà ta nhờ sự nóng vội của Thương Tùng Tử mà làm lão không thể không tiến vào núi đá, rồi lại bị thương.
"Còn chưa tìm được bảo vật mà đám người này đã bắt đầu âm thầm đấu đá lẫn nhau, muốn làm suy yếu thực lực đối phương. Lần này nếu ta phải tham dự thì tất nhiên cũng làm như thế." Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, người ngoài nhìn không rõ tâm tư của hắn.
Lão bà áo xanh vung tay phải về phía trước, cấm chế lập tức rồi lên núi đá làm núi đá trở nên trong suốt, lại xuất hiện những con sóng gợn.
Vương Lâm xoay người tiến vài bước đến bên cạnh núi đá rồi nhấc chân bước vào trong. Không ai chú ý tới, khi Vương Lâm tiến vào trong vách đá thì lợi dụng khoảnh khắc những con sóng rung động vang vọng để một luồng cấm chế vô hình trên tay phải dung nhập vào trong trận pháp.
Khi vừa tiến vào vách đá, Vương Lâm lập tức cảm nhận được một luồng uy áp từ bốn phương tám hướng ngưng tụ lại, đặc biệt là uy áp ở phía trước lại rất kịch liệt.
Nhịp chân của Vương Lâm rất thong thả, hắn đi thẳng về phía trước một bước, hai bước, ba bước. Khi bước chân thứ ba giẫm xuống. Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được uy áp ở bốn phía đã đạt đến mức độ khó có thể tưởng tượng nổi. Lực cản trước mặt giống như cuồng phong gào thét, giống như một ngọn núi khổng lồ đang đè xuống ngăn cản con đường trước mặt.
Mỗi khi giẫm chân xuống thì lực dồn nén sẽ tăng lên gấp bội, vì vậy càng tiến lên thì càng khó khăn. Nếu là tu sĩ bình thường thì dưới lực chèn ép điên cuồng này tất nhiên sẽ không thể chịu đựng nổi, khó tránh khỏi kết cục tan vỡ.
Nhưng Vương Lâm là kẻ có được thân thể Cổ Thần, mức độ ép này không cần phải quan tâm. Nhưng lúc này vẻ mặt hắn lại vô cùng tái nhợt, khi bước thứ ba giẫm xuống thì dừng lại thổ nạp một lúc. Sau đó hắn lại tiếp tục nhấc chân lên giẫm xuống, bước thứ bốn, bước thứ năm, bước thứ sáu!