Câu nói trong ngọc giản làm Vương Lâm trầm tư rất lâu, cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa của nó. Nếu dựa theo ngôn từ thì hoàn toàn có rất nhiều cách giải thích.
Vương Lâm đảo mắt qua người Thương Tùng Tử, trong lòng hắn biết rất rõ đối phương đã từng tiến vào đây mấy lần, đã tìm kiếm được rất nhiều động phủ và thi thể, nên tất nhiên cũng lấy được bảo vật hiếm có và những ngọc giản có chứa tin tức. Nếu không thì kẻ này sẽ không thể quen thuộc nơi đây như vậy.
Thương Tùng Tử cẩn thận tiến về phía trước trên con đường nhỏ hẹp giữa hai vách núi. Lão có một bộ bản đồ đơn giản khi từ con đường hẹp này đi về phía trước.
Thật ra lão cũng chưa đi qua đây, những lần trước đi đến thế giới bảy màu này lão đều đi trên một con đường khác, cũng chính là con đường nằm phía bên kia. Khi đó lão đã lấy được tin tức và tấm bản đồ làm chấn động tâm thần.
Sau mấy ngày đi sâu vào con đường hẹp và tránh qua những mãnh thú hóa sương, mọi người dần đi vào một địa phương sâu bên trong dãy núi. Lúc này đưa mắt nhìn lên phía trước chính là một dãy núi cuối cùng, sau khi đi qua chỗ này sẽ thấy những tình cảnh phía sau dãy núi. Vẻ mặt lão bà áo xanh vẫn bình tĩnh, trên đường đi ánh mắt không thèm nhìn qua hai bên giống như đang nhập định mà tiến lên.
Vương Lâm đảo mắt nhìn bà lão áo xanh này vài lần nhưng không thể nhìn ra được tâm tư.
Vương Lâm chỉ biết được lão bà áo xanh này họ Triệu, còn những thứ còn lại hắn không thể biết được. Nhưng trên đường đi hắn vẫn lưu ý, hắn nhìn thấy bà lão này vẫn tiến theo Thương Tùng Tử đi về phía trước, nhưng mỗi lần bước chân giẫm xuống thì vị trí lại rất khéo léo. Nơi đây có rất nhiều cấm chế nhưng hầu hết cũng đều tan vỡ, những bước chân của lão bà đều giẫm trên những mảnh đất không có cấm chế hoặc cấm chế rất yếu.
Điều này rất giống như một thói quen, sẽ không vì cấm chế đã tan vỡ không còn chút uy lực bào mà thay đổi. Những chuyện rất nhỏ này, nếu không phải đại sư trên phương diện cấm chế thì rất khó nhìn ra đầu mối.
Lão già họ Bàng theo sát phía sau Thương Tùng Tử, lão không dám đi gần Vương Lâm quá, rõ ràng trong lòng vẫn còn sợ hãi. Lúc này phía trước đã hết đường. Thương Tùng Tử chau mày rồi cúi đầu trầm tư.
Bầu trời vẫn được bao phủ bằng những luồng sáng bảy màu, không thể phân biệt được ban ngày hay đêm tối, từng luồng sóng nguyên lực trong thiên địa đang chậm rãi rung động rồi tạo ra những âm thanh vang vọng trên bầu trời làm tất cả mọi người chú ý.
Hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên rồi nhìn về phương xa, ánh mắt hắn có thể nhìn thấy những tình cảnh ở phía sau vài dãy núi. Trên trời sương mù đang cuồn cuộn xoay chuyển, những con sóng dao động phát ra âm thanh chính là từ nơi đó truyền đến. Trong những con sóng nguyên lực dao động này có ẩn giấu một luồng cảm giác chấn động nguyên thần.
- Thần thông của Trần Thiên Quân Dịch Thú Tông!
Thương Tùng Tử nhìn về phương xa rồi dùng giọng lạnh lùng nói.
Một lúc lâu sau những luồng sóng rung động dần tiêu tán, những luồng sương mù phương xa dần tiêu tán giống như tất cả mọi thứ chưa từng xảy ra, không còn bất kỳ luồng sóng gợn nào.