Lão già họ Bàng hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, sau lưng hắn là một vùng tràn ngập hàn khí, thậm chí cũng không dám tản ra thần thức. Nhưng lão lại rất quen thuộc với cảm giác và hàn khí này.
Lão vẫn chưa quên lần thứ hai khi đám người tiến vào thế giới bảy màu này, cũng vì gặp phải thứ này mà những đạo hữu ở bên cạnh bị mang đi mất hơn phân nửa. Khi đối mặt với vật thần bí này bọn họ không còn bất kỳ lực phản kháng nào giống như phàm nhân.
Ngoại trừ Vương Lâm vì vị trí của hắn có thể rõ ràng nhìn thấy cảnh vật phía sau đoàn người, thì tất cả những kẻ còn lại đều không biết có gì ở phía sau.
- Nhớ đừng tản thần thức ra!
Vẻ mặt Thương Tùng Tử trở nên tái nhợt, lão truyền ra luồng thần niệm cuối cùng. Sau đó lão không nói thêm lời nào, thân thể cũng đứng yên như tượng, ngay cả mắt cũng nhắm nghiền lại. Trong ánh mắt Vương Lâm, phía sau đám tu sĩ đột nhiên xuất hiện một người.
Đây là một người mặc áo xám, nhưng thân thể trong lớp quần áo lại trở nên trong suốt đến mức có thể nhìn rõ máu thịt bên trong. Người này không có tóc, hai mắt không có bất kỳ sinh khí nào, hắn từ phương xa chậm rãi đi tới từng bước một.
Nhịp bước của người này cũng không nhanh, rất lâu sau mới đi đến bên cạnh thi thể Giao Long. Cũng không thấy kẻ này có bất kỳ động tác gì nhưng thi thể Giao Long lại lập tức trở nên thối rữa ra, sau khoảnh khắc hóa thành một bãi máu. Nhưng quỷ dị là vũng máu đó chậm rãi đi về phía trước.
Đồng tử Đoan Mộc đứng ở vị trí sau cùng của đám người, lúc này hắn không nhúc nhích nhưng lông mày lại khẽ nhăn. Hắn rõ ràng cảm nhận được hàn khí sau lưng càng lúc càng nồng nặc, khi khóe mắt nhìn thấy người áo xám đi ngang qua bên cạnh thì trong mắt hắn lại lóe lên hàn quang.
Đúng lúc này người áo xám dừng chân, hắn chậm rãi quay đầu nhìn về phía đồng tử Đoan Mộc.
Đôi mắt đồng tử Đoan Mộc nhìn thẳng vào người kia, tâm thần hắn đột nhiên run lên. Khoảnh khắc này đầu óc Đoan Mộc đột nhiên trở nên trống rỗng, hai mắt lộ ra vẻ mê man, trên thiên linh đột nhiên có hư ảnh nhật nguyệt huyễn hóa ra. Hư ảnh nhật nguyệt tiếp tục xoay tròn trên đỉnh đầu hình thành một vòng xoáy, giống như Nhật Nguyệt Hồi.
Nhật Nguyệt Hồi này chính là những thể hiện thực chất của ý cảnh đồng tử Đoan Mộc, bên trong chứa đựng rất nhiều ký hiệu, đây là thần thông đắc ý nhất của Đoan Mộc.
Nhưng tình cảnh trước mắt lại làm tâm thần Vương Lâm chấn động, hư ảnh Nhật Nguyệt Hồi trên thiên linh của Đoan Mộc đột nhiên phóng về phía người áo xám rất quỷ dị rồi dần dần rời xa thân thể của hắn dung nhập vào người áo xám. Vẻ mê man trong mắt đồng tử Đoan Mộc lập tức tiêu tán, thay vào đó là một vùng tử khí không có bất kỳ sinh cơ nào. Lúc này người áo xám lại xoay người tiến thẳng về phía trước.
Tình cảnh này lập tức làm cho tất cả những người còn lại chấn động tâm thần, lão bà áo xanh không chớp mắt, cũng không nhúc nhích. Trần Thiên Quân ở phía trước cũng giống như bà, thậm chí ánh mắt cũng không chút biến hóa.